Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 38: Thỏa Thuận - 2
Khi Trần Quân Nghị quay lại phòng bệnh, Phương Tiểu Kiều cũng đã tỉnh. kh nói gì, chỉ đưa báo cáo cho bà xem qua.
- Bác sĩ nói nếu tích cực ều trị thì sẽ kh đến nỗi xấu đâu. – lên tiếng khi th bà gấp báo cáo lại.
- Ừ. – Phương Tiểu Kiều mệt mỏi đáp.
Đôi chân mày Trần Quân Nghị nhíu lại. cảm th đau đầu vô cùng. Thằng đần cũng đoán được lý do bà muốn sinh con đ. Thế nhưng, lẽ nào bà kh biết là ba vốn kh thiếu con, những đứa con rơi của ở bên ngoài theo như biết cũng tầm mười chứ kh ít.
Thiên Niên Kỷ sẽ kh chỗ cho hai thừa kế vì như vậy sớm muộn gì cũng xảy ra tr đấu, đó là ều ba thừa biết và chính cũng sẽ kh để cho một con hổ nào bước vào khu rừng của . Hơn nữa, đứa bé bây giờ mới chào đời thì l cái gì để tr giành với ?
- dì lại muốn sinh con ở độ tuổi này? Dì và ba là rổ rá cạp lại, chắc c kh vì yêu mà muốn sinh con cho , đúng kh? – thẳng t lên tiếng sau một hồi suy nghĩ.
- Quân Nghị, dì kh ý để con tr giành quyền thừa kế với cháu. Dì cũng biết ều đó là kh thể. Nhưng… ít nhất, dì muốn một sự đảm bảo cho và Vân Th. Cháu cũng biết trái tim ba cháu vốn kh đặt một nơi, dì…
- biết. Nhưng hai đã đăng ký kết hôn, dù là trên d nghĩa một kế, vẫn sẽ đảm bảo cuộc sống đủ đầy cho Vân Th trong tương lai.
- Kh, một khi cháu kết hôn, mọi chuyện sẽ khác… - Phương Tiểu Kiều đau khổ nói.
Một khi Trần Quân Nghị kết hôn, kh ai dám chắc giữ được lời hứa hôm nay kh. Chị dâu đôi khi còn kh ưa em gái ruột của chồng, huống hồ là em kế.
Tuy bà đã nói ra suy nghĩ trần trụi của với nhưng bà đâu thể bắt chuyển giao một phần tài sản cho mẹ con bà để bà yên tâm chứ. Bà và Vân Th kh quan hệ huyết thống với gia đình họ Trần nhưng th qua đứa bé sẽ là hợp tình hợp lý để đòi hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-38-thoa-thuan-2.html.]
- Vậy… nếu kết hôn là Vân Th thì ? – Giọng vô cùng nghiêm túc.
Phương Tiểu Kiều gần như đ cứng khi nghe câu hỏi này. Thế nhưng bà nh chóng l lại bình tĩnh, bàn tay véo nhẹ vào đùi để xác nhận rằng kh hề nằm mơ.
- Cháu… thật sự muốn kết hôn với con bé ?
- , nhưng quan trọng là cô cũng muốn. – đáp.
- Hai đứa sống chung, làm chung, sẽ dễ dàng vun đắp tình cảm thôi.
- Vậy, nhờ dì hỗ trợ vun đắp nhé.
- Tất nhiên .
- Được . Việc của dì bây giờ là tập trung ều trị bệnh, đừng lo lắng gì cả.
- Ừ, việc dì bị bệnh, cháu tạm thời đừng cho Vân Th biết nhé.
Trần Quân Nghị gật đầu rời phòng, l thuốc, sau đó đưa Phương Tiểu Kiểu và Lê Nhu về nhà lại đến c ty. Vốn định dành buổi sáng nghỉ ngơi nhưng lại quay cuồng trong bệnh viện.
Cuộc họp kéo dài đến hơn năm giờ vẫn chưa kết thúc. Khi các nhân viên và lãnh đạo cấp thấp đã ra về thì các lãnh đạo cấp cao vẫn mài m.ô.n.g trên ghế, miệng và não hoạt động hết c suất.
Chiếc xe buýt đưa Hạ Vân Th về đến trạm dừng gần nơi cô sống thì dừng lại. Ngay khi xuống xe, cô như chạy về căn biệt thự. Cô nhớ mẹ , những năm sống xa bà, ngỡ đã quen và ít nhớ nhưng chỉ mới ở chung lại với bà hơn một tuần, cô lại cảm giác mong ngóng được gặp bà.
Chưa có bình luận nào cho chương này.