Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 40: Ân Nhân - 2
- Mẹ em ? – lên tiếng hỏi.
- Khỏe hơn nhiều ạ.
- Vậy thì tốt.
gật đầu lướt qua cô, tay áo sơ mi vô tình chạm nhẹ vào da cô khiến cô hơi rùng . Như sực nhớ ra ều gì, cô vội quay đầu và gấp gáp nói.
- Cảm ơn , Quân Nghị. Cảm ơn vì đã đưa mẹ em đến bệnh viện.
Cô đã thay đổi cách xưng hô và muốn xem như trai của . Cô kh hề biết sự xưng hô thân mật này khiến trái tim đàn đối diện mềm nhũn và cũng kh để ý th vành tai đang dần đỏ lên.
- một nhà thì nên quan tâm nhau. – nói nhưng kh hề lại.
Dứt lời, nh chóng bước . kh muốn cô phát hiện ra sự lúng túng của . Đứng trước mẹ cô, nói muốn kết hôn với cô với vẻ mặt lạnh lùng và ở thế thượng phong nhưng khi đối diện cô, hơi bất ổn.
Hạ Vân Th thở phào nhẹ nhõm, quay về phòng . Cô cần viết xong vài bài đánh giá sản phẩm trong đêm nay để kịp giao cho ta. Tiếng gõ bàn phím vang lên trong kh gian vắng vẻ.
Đến mười giờ đêm, cô rời phòng, đến phòng Phương Tiểu Kiểu để kiểm tra bà. Lúc ngang thư phòng của Trần Quân Nghị, cô th cửa vẫn mở và ánh sáng hắt ra qua khe hở. Bước chân cô cố tình chậm lại và th đàn vẫn đang miệt mài sau chồng hồ sơ và chiếc máy tính.
Vì nằm trên giường và ngủ suốt cả buổi chiều nên Phương Tiểu Kiều vẫn chưa buồn ngủ, bà đang n tin cùng với Trần Quân Nghiêm. Vì sợ sẽ bỏ rơi khi biết bị bệnh nên bà đã xin Trần Quân Nghị đừng nói với . Và tất nhiên, mục đích của đang là cưới con gái bà nên dễ dàng đồng ý.
- Quân Nghị về chưa? – Bà hỏi.
- Về lúc chín giờ ạ. đang làm việc.
Nói đến đây, cô thở dài. Cô cảm th làm giàu cũng vất vả quá. Thế nhưng, ít ra thì họ sẽ nhiều tiền, còn những nghèo, cũng vất vả nhưng lại chẳng được bao nhiêu tiền. Tóm lại thì, kh ai thể hiểu được nỗi khổ của ai nếu kh ở trong hoàn cảnh của họ.
- Vân Th. – Phương Tiểu Kiều lên tiếng gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-40-an-nhan-2.html.]
- Dạ?
- Lát nữa, con làm ly sữa nóng cho Quân Nghị .
- Ai biết muốn uống kh. Con…
- Coi như là lời cảm ơn. Mẹ con cũng kh cách nào cảm ơn nó ngoài những việc nhỏ nhặt như vậy. Con cứ mang lên cho nó, kh uống thì thôi.
Hạ Vân Th gật đầu nh chóng làm theo lời mẹ. , lời cảm ơn su thì chẳng m chân thành. Chỉ là pha một ly sữa thôi mà, gì to tát đâu.
Lúc Hạ Vân Th đẩy cửa thư phòng, cô th Trần Quân Nghị đang xoa xoa trán.
Nghe tiếng động, nh chóng ngẩng đầu lên và một chút ngạc nhiên thoảng qua trong mắt. Cô mang sữa cho ư? Là cô tự nguyện hay là chiêu trò vun đắp tình cảm của Phương Tiểu Kiều?
- Em… à, mẹ nói em pha cho ly sữa, bà sợ thức khuya làm việc sẽ bị đói. – Cô ngập ngừng lên tiếng và đặt ly sữa xuống.
- Cảm ơn.
- uống cho nóng, để nguội sẽ ngán.
- Ừ.
như bị thôi miên, ngoan ngoãn làm theo lời cô. Rõ ràng muốn nói những câu nói dài và đong đầy tình cảm nhưng cuối cùng lại phát ra được vài ba từ.
Hạ Vân Th dời ánh mắt sang một chút và phát hiện vỉ thuốc đau đầu trên bàn làm việc, vỉ thuốc khuyết mất một viên, lẽ là vừa uống. Như thế lực nào đó xui khiến. Kh, đúng hơn là bị những lời của mẹ cô xui khiến, rằng cô và bà chỉ thể cám ơn bằng những hành động nhỏ nhặt, thế nên, cô buột miệng lên tiếng.
- bị đau đầu ạ? cần em xoa bóp đầu cho dễ chịu hơn kh?
Lúc cô nhận ra những lời vừa nói thì đã quá muộn. ngay lập tức gật đầu.
- Được, vậy nhờ em.
Chưa có bình luận nào cho chương này.