Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 45: Món Quà Không Thể Không Nhận - 1
Hạ Vân Th ngáp dài ngáp ngắn, lần bước xuống cầu thang, vào nhà bếp pha một ly sữa.
Lần đầu, thể Trần Quân Nghị tin rằng cô làm là vì để cám ơn, nhưng nếu đêm nào cô cũng mang sữa cho , sẽ nghĩ rằng cô đang nịnh hót.
Nghĩ về ều này, cô cảm th đau đầu vô cùng.
Khi cánh cửa thư phòng bị đẩy mở, Trần Quân Nghị liền ngẩng đầu lêm, trái tim hồi hộp theo mỗi bước cô .
- Sữa của đây ạ. À… là mẹ bảo em mang cho . Nếu như ngán thì…
- Đưa cho . – xòe bàn tay rộng ra.
Cô gật đầu, tiến tới, trao ly sữa cho . Ngay khi cô toan quay thì đã lên tiếng gọi lại.
muốn ngày mai mới tặng cô cho đúng dịp sinh nhật nhưng lại nghĩ đến việc nếu tặng bây giờ, cô thể mang nó về phòng và ôm ngủ trong đêm nay.
Ngày mai, sẽ vờ như mới biết là sinh nhật cô và sẽ tặng cô thêm một món quà khác.
- vậy ạ? – Cô quay đầu, mắt mở to.
Trần Quân Nghị đặt chiếc ly xuống, nhấc con mèo b giấu sau bàn làm việc lên đứng dậy, tiến đến trước mặt cô.
Hạ Vân Th sửng sốt nhưng ánh mắt kh che giấu được sự phấn khích khi th con mèo nhồi b l dài trắng muốt. Mèo to như vậy, đẹp như vậy, hẳn đắt tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-45-mon-qua-khong-the-khong-nhan-1.html.]
- Tặng em. – đưa con mèo cho cô, giọng mềm mại và dịu dàng hơn bao giờ hết.
- Cho em ? tự dưng lại tặng quà cho em? – Cô bối rối nhưng đôi tay hiểu chủ nhân của nó, nh chóng ôm con mèo vào lòng.
- À, lúc trước th em chơi với con mèo nhà hàng xóm vui nên nghĩ em thích mèo. Xin lỗi, vì dị ứng l chó mèo nên kh thể tặng em một con mèo sống được. Em dùng đỡ nhé.
- Thực ra thì em cũng kh thời gian để chăm sóc chúng dù rằng thích. Dù thì, em cũng chưa từng nghĩ đến việc mua một con mèo nhồi b để thỏa mãn sự yêu thích đó. Cảm ơn . – Cô chân thành nói.
Kh hẹn mà cả và cô đều mỉm cười. cảm nhận được sự rung động xuyến xao của con tim khi th cô xóa bỏ khoảng cách với . Còn cô, chỉ đơn thuần là cảm nhận được sự ấm áp của tình thân.
Mẹ chưa bao giờ mua cho cô một con thú b nào, dù là nhỏ nhất. Đây là lần đầu tặng cô. Áp lực và những khổ đau của cuộc đời khiến bà đâu còn thời gian hay tâm trí mà nhớ ngày sinh của cô nữa. Mãi cho đến khi hẹn hò với Trần Quân Nghiêm, bà mới thi thoảng mua vài món trang sức tặng cô.
- Em về ngủ .
- cũng đừng thức khuya quá.
Hạ Vân Th nói nh chóng rời . Thế nhưng, ngay khi cánh cửa vừa mở ra, cô hoảng hốt đến mức suýt đánh rơi con mèo to xuống sàn. Trước mặt cô là đàn mà cô cho rằng giờ này hẳn đã ngủ say bên cạnh mẹ .
Trần Quân Nghiêm tập trung vào con mèo nhiều hơn là vào cô. Ừ thì, kh hiểu con mèo mà Lâu Nam tặng cho con trai lại nằm trên tay Hạ Vân Th.
Thế nhưng nếu con trai l quà của Lâu Nam đưa lại cho Hạ Vân Th thì nghĩa là nó kh yêu Lâu Nam m, chưa sâu đậm m, vẫn còn cứu chữa được.
Được , tốt , ngày mai, sẽ cho vệ sĩ bắt c Lâu Nam, bỏ vào bao bố chở vứt thiệt xa. Như vậy là ổn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.