Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 49: Nhiếp Ảnh Gia Cây Nhà Lá Vườn - 1
Lúc Trần Quân Nghị về nhà thì đã hơn sáu giờ chiều. Lẽ ra về sớm hơn nhưng vì bận ghé cửa hàng mua quà sinh nhật cho Hạ Vân Th nên về hơi muộn.
Sau khi tắm gội, liền xuống dùng cơm cùng mọi . Th chiếc ghế đối diện trống trơn, liền lên tiếng hỏi.
- Vân Th kh ăn cơm ?
- À, con bé ăn cùng đồng nghiệp, lúc chiều nó n tin bảo vậy. – Phương Tiểu Kiều nh miệng trả lời.
Bữa ăn kết thúc, Trần Quân Nghị về phòng, nghĩ về việc hủy bỏ tin đồn thất thiệt đang lan truyền trên mạng. Cuối cùng, l ện thoại, n tin cho Phương Tiểu Kiều sang thư phòng làm việc.
Đến tám giờ tối, Hạ Vân Th trở về, lúc ngang qua phòng các vệ sĩ, cô ghé vào, đưa túi bánh bao nóng hổi cho họ.
Từ lúc đến đây, cô chủ yếu trò chuyện với các hầu gái và quản gia, ít khi tương tác với nhóm vệ sĩ c giữ biệt thự. Bu bỏ tâm tư đề phòng Trần Quân Nghị khiến cô mở lòng hơn và nhớ đến việc quan tâm đến những khác ở nơi cô sống.
- Cảm ơn cô chủ. Thơm quá. – vệ sĩ trẻ thay mặt mọi nhận l túi bánh và nói.
- Kh gì đâu. À, chuyện hôm trước… xin lỗi . Tuy đến cuối cùng chỉ là hiểu lầm nhưng cũng kh nên hy sinh như vậy. – Cô lúng túng lên tiếng.
- Trời ạ, đâu. Lúc đó ai cũng rối cả mà. – đỏ mặt đáp.
- tên gì nhỉ?
- À, tên Thiệu Phong.
- nhớ . Vậy chúc và mọi ngon miệng, vào nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-49-nhiep--gia-cay-nha-la-vuon-1.html.]
Cô vui vẻ bước .
Thiệu Phong theo bóng lưng cô lên trời, nơi một vài vì le lói. thở dài chui lại vào chốt bảo vệ.
Đã một thời gian kể từ khi đến đây nhưng vẫn chưa cơ hội tiếp cận Trần Quân Nghị. Lần đó là lần duy nhất nhưng chẳng giúp tiến xa hơn.
Hạ Vân Th tắm xong, đang bôi kem dưỡng thể thì bên ngoài vọng đến hai tiếng gõ, cô vội mở cửa và th mẹ .
- chuyện gì vậy mẹ? – Cô ngạc nhiên hỏi.
- Quân Nghị việc cần nhờ con đó, lát sang phòng nó hỏi xem. Hình như là liên quan đến đoạn video lan truyền sáng nay. – Bà đáp.
Cô còn chưa kịp hỏi thêm thì bà đã biến mất vào dãy hành lang nửa sáng nửa tối. Cô cũng cảm th chút trách nhiệm trong chuyện này, dù thì cũng vì mua mèo cho cô mà bị hiểu lầm.
Hạ Vân Th vội chỉnh trang lại quần áo cho đàng hoàng sang thư phòng, thế nhưng, kh ánh sáng nào lọt qua khe hở cả.
Cô quay lại, tiến đến cửa phòng ngủ của Trần Quân Nghị và gõ m cái. Cánh cửa được mở ra chỉ vài giây sau đó.
- Em nghe mẹ nói việc cần nhờ em, đúng kh? – Cô nhỏ tiếng hỏi.
- Ừ. Cũng kh gì phức tạp. – gật đầu.
Sau đó, nói rõ cho Hạ Vân Th nghe ý định của và cô nàng mau mắn làm theo, chạy về phòng, ôm con mèo sang phòng .
Cô kh nghĩ mẹ lại nổ với rằng cô là thiên tài chụp ảnh, bà nói với rằng các bức ảnh cô chụp vẻ đẹp nghệ thuật sánh ngang với các nhiếp ảnh gia thứ thiệt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.