Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 77: Thăm Dò Nhau - 1
Đúng tám giờ, Trần Quân Nghị rời khỏi biệt thự. Hôm nay, tâm trạng bất ổn sau khi đọc truyện và còn nghiên cứu tài liệu trên đường nên kh thể tự lái xe.
Khi chiếc xe dừng lại chờ đèn đỏ, tài xế gương chiếu hậu, th đã gấp tài liệu lại thì mới dám lên tiếng.
- chủ, chắc làm hết tháng này xin nghỉ việc. đưa vợ về quê chữa bệnh, bệnh của bà giờ chỉ tr cậy vào thầy thuốc ở quê thôi, bệnh viện thua .
- cần giới thiệu bác sĩ kh? – đưa tay xoa xoa khoảng trống giữa hai l mày và hỏi.
- Kh cần đâu. Bà cũng kh muốn nằm viện nữa, muốn về quê. Ở đó kh khí trong lành, bình yên, biết đâu lại tiến triển tốt. Mà thầy thuốc đó nghe bảo cũng mát tay lắm, chữa lành cho m ca bệnh nặng bị bệnh viện trả về . Nên là cũng muốn thử. – Tài xế chậm rãi trả lời.
- Được, vậy để tìm thay thế. – gật đầu.
- th Thiệu Phong trong đội vệ sĩ ổn đ chủ, lái xe cẩn thận, tính tình cũng hiền lành. xem xét thử xem.
Nghe tài xế tiến cử cho , Trần Quân Nghị cũng gật gù, bảo để xem xét sau. nghe tên thì nghe vậy chứ chẳng biết mặt mũi Thiệu Phong như thế nào.
Nhóm vệ sĩ c gác, bảo vệ xung qu biệt thự tầm bảy, tám , toàn là do ba thuê, kh để ý lắm, cũng chẳng bao giờ trò chuyện cùng họ.
Chiếc xe lăn bánh qua những con đường thưa và rẽ vào cổng tập đoàn. Đường phố luôn như vậy, chỉ cần chệch qua một khung giờ thì đã tránh được tình trạng kẹt xe.
Ngay khi Trần Quân Nghị vào văn phòng, Lâu Nam đã nhảy vào theo với cốc cà phê trên tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-77-tham-do-nhau-1.html.]
- Chào buổi sáng, sếp. em th bơ phờ vậy? mất ngủ à? Uống chút cà phê cho tỉnh nào.
Trần Quân Nghị cởi áo vest, vắt lên ghế nhận l cốc cà phê, nhấp một ngụm. Đêm qua trằn trọc vì mải suy đoán cuốn sách trên tay Hạ Vân Th, lăn qua lộn lại đến tận ba giờ sáng mới chìm vào giấc ngủ, đương nhiên là bơ phờ .
- Thẩm Thu thế nào ? – hỏi.
- Cô ổn, lại qu phòng được . Cô kh thân chăm sóc nên cứ cho nằm ở bệnh viện vậy. Để chiều nay em sắp xếp chạy vào đó thăm cô chút, dù gì cũng là vì nên mới bị thương mà.
Nghe Lâu Nam nói, Trần Quân Nghị hơi nhướn mày. kh phủ nhận c lao của Thẩm Thu nhưng sẽ chỉ đến thăm cô một lần thôi.
- Vài ngày nữa gói hàng chuyển cho , để ý chỗ bảo vệ nhé. Nhận đưa thẳng cho , kh cần kiểm tra gì đâu. – uống cạn cốc cà phê, rút gi lau miệng nói.
- Hàng ạ? À, vâng.
Lâu Nam hơi bối rối vì chẳng bao giờ th sếp đặt hàng trên mạng. Từ trên xuống dưới , từ quần áo, đến phụ kiện nhỏ nhất đều được mua từ các cửa hàng bán đồ cao cấp, do đích thân lựa trực tiếp.
Theo quy trình đảm bảo an toàn cho sếp, nếu như nhận được hàng thì Lâu Nam tiến hành kiểm tra trước mới đến tay Trần Quân Nghị.
Thế nhưng, sếp đã dặn dò như vậy nên sẽ kh tò mò. Nhưng mà thật sự tò mò, muốn biết quá mất.
Một ngày làm việc với cường độ cao nh chóng trôi qua. Tâm trạng các nhân viên mâu thuẫn, họ vừa mong chậm hết ngày để hoàn thành c việc dang dở, lại vừa vui mừng và nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tạm thoát được cảnh mài đũng quần trên ghế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.