Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 82: Tin Nhắn Nhầm Địa Chỉ - 2
- và em gái thế nào ? – bác sĩ tò mò hỏi.
- Bình thường. À, kh bình thường lắm. – Trần Quân Nghị hơi lúng túng.
- Là ?
- Cô dường như đang tránh né . Cô mua một bộ truyện về mối tình em kế. nói xem, tất cả những ều đó ý nghĩa gì?
- Đần quá, em chắc c đã để ý . Kh riêng gì con gái, ngay cả đàn chúng ta cũng một phần tử như vậy, kiểu miệng và hành động đều ngược với trái tim. Càng thích ai đó thì càng tránh né và tỏ như kh quan tâm, kh cần. Giống lúc đầu vậy, chối đây chối đẩy. Tuy nhiên, kh loại trừ trường hợp em e thẹn, ngại ngùng khi phát hiện ra tình cảm dành cho mà tránh né , lẽ em lo và sợ sẽ giận nếu biết tâm tư của em . Thế nên, trốn tránh là cách tốt nhất. – Trịnh Khải nói một tràng dài, như thể là một chuyên gia thâm niên về tình yêu.
- Nghe cũng vẻ hợp lý đ. – Trần Quân Nghị gật gù.
- là ai chứ? Đừng quên, cũng là một bác sĩ tâm lý. – bác sĩ tỏ vẻ tự mãn.
Lúc này, trong căn phòng tràn ngập ánh đèn ấm áp, Hạ Vân Th đang ên cuồng viết bài giới thiệu sản phẩm cho khách hàng.
Sau hồi lâu tập trung, cô cũng hoàn thành c việc. Cô vươn vai, ngáp một cái tiếp tục mở file mới để viết bài tiếp theo.
- Khát nước quá, hồi nãy lại quên mang nước lên . Lười xuống quá. – Cô càu nhàu rời bàn.
Bây giờ, đã là chín giờ rưỡi đêm, thế nhưng, ện phòng khách vẫn sáng trưng và hai cô hầu gái vẫn đang ngồi chờ cửa. Hạ Vân Th tò mò tiến lại gần họ.
- Mọi kh tắt đèn ngủ? – Cô hỏi.
- Chúng chờ chủ ạ. ra ngoài cũng hơn một tiếng đồng hồ . – Lê Nhu đáp.
- Ồ, tối còn c việc ?
- Chắc là làm vài ly với bác sĩ Trịnh. th bác sĩ Trịnh đăng ảnh trên trang cá nhân, bàn tay đó chiếc nhẫn chỉ thuộc về chủ. – Lê Nhu vui vẻ trả lời
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-82-tin-nhan-nham-dia-chi-2.html.]
- À, ra là vậy.
Hạ Vân Th gật gù sang Minh Nguyệt. Cô hầu gái cúi đầu, khẽ mỉm cười với cô. Đúng lúc này, ánh đèn xe bên ngoài cổng lóe lên.
- chủ về . – Lê Nhu nói và nh chóng đứng nghiêm trang lại.
Minh Nguyệt cũng làm theo. Còn Hạ Vân Th thì nh chóng chạy vào bếp, l một chai nước mát lao lên cầu thang.
Trần Quân Nghị đã uống rượu , cô kh muốn bị gọi lại và bắt cô dìu lên phòng nữa đâu.
Khi cánh cửa đóng lại hoàn toàn, Hạ Vân Th mới thở phào nhẹ nhõm, cô mở chai nước, uống một ngụm tiếp tục ngồi vào bàn và thao tác trên bàn phím.
Khi bài giới thiệu sản phẩm thứ hai gần xong, cửa sổ tin n bỗng bật lên. Cô liếc góc máy tính và th tin n từ Lâm Hi Hòa: (Em chưa ngủ hả cưng? Nhớ em quá...)
Hạ Vân Th chỉ thể đọc được m chữ hiển thị, còn m chữ phía sau là gì thì cô kh rõ. Cô kh ý định trả lời ngay nên kh nhấp vào, chỉ tập trung viết cho xong bài giới thiệu sản phẩm.
Mắt cô đang díu lại vì buồn ngủ nhưng cô kh muốn bỏ dở c việc, chỉ cần vài đoạn nữa là xong .
Khi cô hoàn thành thì cũng đã quá khuya. Định tắt máy tính thì chợt nhớ ra chưa trả lời tin n của Lâm Hi Hòa.
Cô cũng quên mất là chưa đọc xong tin n của , chỉ nhớ là bảo nhớ cô. và cô vẫn thường nói nhớ nhung đối phương, như một kiểu trêu đùa.
Cô ngáp dài, nước mắt trào ra vì cơn buồn ngủ, cố gắng n lại: (Em cũng nhớ .)
Tin n vừa được gởi thì cô phát hiện ra sự thật kinh hoàng, khiến cơn buồn ngủ lập tức tan biến. Cô vậy mà lại gởi nhầm cho Trần Quân Nghị.
- Chết . – Bàn tay cô run rẩy, thao tác thu hồi.
Thế nhưng, vì quá run nên thay vì bấm thu hồi thì cô lại ấn vào mục: Xóa chỉ ở phía .
- Thôi xong . Làm đây? Làm đây? – Cô tuyệt vọng, gần như bật khóc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.