Tình Yêu Dịu Kỳ
Chương 5: Vì em là vợ anh.
mở cửa xe, để ngồi vào ghế phụ.
“Em đói kh? Muốn ăn gì?”
“Gì cũng được… Xin lỗi, mới quen đã làm phiền chú. Cảm ơn chú vì đã giúp đỡ.” ngượng ngùng, ngoài lời xin lỗi ra thì kh biết nên nói gì vào lúc này.
“Kh cần cảm ơn. Em là vợ mà.”
Kh ngờ ta lại trả lời như vậy, tim lại bất chợt đập loạn nhịp.
Vợ? Đến giờ vẫn chưa thật sự cảm giác gì với cái từ này! Lúc trước cũng chỉ là hành động bốc đồng trong cơn tức giận, chưa từng nghĩ đến hậu quả sau đó là gì…
Th im lặng cũng kh nói gì thêm, kh hỏi vì lúc đầu kh muốn giải thích, cứ như đã sớm thấu lòng , thấu hiểu tất cả. Ngay sau đó, Trần Minh Thương chẳng hề e ngại mà đưa đến nhà hàng cao cấp lớn nhất nhì thành phố. Nếu kh vì gương mặt như “gi th hành” của Trần Minh Thương thì với bộ dạng nhếch nhác này của , chắc c dù đứng ở cửa cũng sẽ bị bảo vệ đuổi cả trăm lần .
Ăn xong, lại dẫn đến một salon tạo mẫu cao cấp.
Th đang đ.á.n.h giá mái tóc , vội nói: “ mới cắt, kh cần cắt nữa.”
“Vào trong !”
vẫn bị nắm tay kéo vào trong. Vừa mới chịu ơn ta nên cũng ngại từ chối, đành theo mà chẳng mà biết ta đang định làm gì.
Vừa bước vào, một stylist quen biết lập tức bước tới.
“Giám đốc, hôm nay lại thời gian ghé qua… ”
Lời chưa dứt, ánh mắt stylist đã rơi lên phía sau lưng Trần Minh Thương. Cả gương mặt ta lập tức sững lại như vừa th kỳ quan thế giới, miệng há to đủ để nhét quả trứng gà, nhưng tố chất chuyên nghiệp khiến ta nh chóng bình tĩnh lại.
“Vị này là…?”
Trần Minh Thương phớt lời câu hỏi, nói: “Gọi một stylist nữ đến đây.”
“Vâng, xin ngài chờ một chút.”
nh, một phụ nữ bước tới: “Xin chào, là Tina! Ngài Thương cần làm gì ạ?”
“Tóc này thể gội ra kh?” Trần Minh Thương hỏi. Bàn tay to lớn của ta đặt lên mái tóc , xoa nhẹ hai cái tỏ vẻ kh hài lòng.
Tina khó xử: “Kh thể gội ra được, chỉ thể nhuộm lại thôi ạ.”
“Vậy nhuộm đen.”
“ kh muốn!” Tóc chỉ hơi vàng thôi, tất cả thầy cô trong trường cũng ai nói gì đâu, nghe ta nói muốn nhuộm tóc thành màu đen, lập tức phản đối, đời ghét nhất là bị khác tự ý sắp xếp. Nhưng hai vai lúc này đã bị đôi bàn tay mạnh mẽ của Trần Minh Thương giữ chặt, kh thể động đậy.
“Học sinh thì nên dáng vẻ của học sinh!”
“ tr thế nào kh cần chú quan tâm!”
Đúng là ta cũng chẳng khác gì những trong nhà , lúc nào cũng muốn nghe lời, làm theo những gì họ muốn. Nhận ra ều này lập tức bật chế độ cảnh giác cao độ.
Stylist bị dọa đến câm nín. Cô ta chưa từng th ai dám nói chuyện với Trần Minh Thương như vậy! Cái cô gái tóc nhuộm màu quái đản, kiểu tóc khoa trương như “thiếu nữ thôn quê đua đòi giống gái thành thị” này rốt cuộc là ai thế nhỉ?
“Triều An!” Trần Minh Thương cau mày.
“Kh ưa thì đừng ! Ai bảo chú !” kh thèm liếc ta l một cái.
“Phạm Triều An!” ta gọi rõ tên từng chữ, biểu lộ sự khó chịu mất kiên nhẫn.
nào chịu thua, lời nói càng lúc càng kích động hơn: “Chú tưởng chú là ai? Dựa vào đâu mà ra lệnh cho ! Chú…”
Giây tiếp theo, kh khí bỗng chốc lặng ngắt.
Môi của bị chặn lại. hôn thật mạnh, như một lời cảnh cáo. Sau đó dùng chút lực giữ chặt cằm , gương mặt bị lớp trang ểm dày che lấp, ta khó chịu nói:
“Em nói xem là ai? Phạm Triều An, hình như em vẫn chưa nhận ra quan hệ của chúng ta đã thay đổi!”
Aaaaaa!!! Tất cả mọi trong salon đang lén tim muốn vỡ ra từng mảnh!
Màu son lòe loẹt rẻ tiền trên môi cô gái đó chắc c chứa cả tá chì chứ chẳng chơi! Trời ơi, khẩu vị của ngài giám đốc từ bao giờ lại mặn đến vậy! Mặn quá đ trời! Đối mặt với gương mặt thế kia mà ta vẫn hôn được! Quỳ lạy luôn được ? Vậy tụi còn dám lăn lộn trong giới thời trang nữa kh đây!!!
--------
“Nếu em còn tiếp tục cãi lời , kh ngại đưa em về nhà giao cho ba em, hoặc là mẹ em cũng được?”
tức đến run rẩy cả , nhưng kh nói được gì.
“Lần trước vội quá, chưa kịp ‘chỉnh’ em cho t.ử tế! Giờ thì… từ từ mà làm.”
Trần Minh Thương ngồi xuống sofa bên cạnh, nhàn nhã mở báo ra xem. ta nói ra từng yêu cầu với nhân viên stylist.
“Nhuộm tóc lại.”
“Tẩy trang.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///tinh-yeu-diu-ky/chuong-5-vi-em-la-vo-.html.]
“Dưỡng da cơ bản là được.”
“Thay quần áo.”
“Bộ màu hồng.”
“Giày đế bằng… cũng màu hồng.”
“Tất cả màu hồng.”
…
Mỗi câu là một mệnh lệnh, Tina và các trợ lý bận rộn tối tăm mặt mũi. lại giống như con ma nơ c mặc tình ta thao túng, mặc ta bài trí, ánh mắt vẫn đầy căm phẫn trừng trừng về phía Trần Minh Thương đang nhàng nhã ngồi đọc báo.
“Ngài giám đốc, xong ạ.” Tina hài lòng, cô ta ngắm nghía đã được "biến hình", trong mắt tràn đầy sự sùng bái với Trần Minh Thương.
Ánh mắt sắc bén đến mức nào mới ra cô bé này là một viên ngọc thô chưa được mài dũa chứ!
Cô bé này bây giờ chẳng khác gì một con búp bê ngoan ngoãn, vô cùng xinh đẹp. Đôi mắt to tròn, miệng nhỏ n, sống mũi cao, môi màu hồng đào mọng nước. Khoảng cách giữa hai l mày rộng nên tr càng thêm trẻ con. Chiều cao vừa đủ, vóc dáng chuẩn đến hoàn mỹ: trước lồi sau cong, đôi chân thon dài thẳng tắp.
Chỉ là da hơi xấu do thường xuyên trang ểm quá đà, nhưng ở độ tuổi này nếu chăm sóc kỹ thì hoàn toàn thể hồi phục. làn da trắng mịn màng kh tì vết ở cổ cô bé là biết, chỉ cần chạm nhẹ là in dấu luôn, đúng là làn da bẩm sinh đã đẹp . Với gen thế này, ít nhất ba đời trong nhà đều là d gia vọng tộc chứ kh tầm thường.
So với ánh mắt kinh ngạc của mọi , bản thân khi th trong gương mặc váy hồng kiểu tiểu thư, tóc cài nơ hồng, từ đầu tới chân đều là màu hường bánh bèo thì suýt chút nữa đã lật tung cả bàn trang ểm.
liếc kẻ đầu sỏ bày ra chuyện này, lại th vẻ sững sờ thoáng qua trong mắt của Trần Minh Thương, cùng ánh như đang đ.á.n.h giá món hàng của ta khiến bất giác rùng .
“Chú còn muốn gì nữa?”
Ngay giây sau, ta đứng dây, duỗi tay nhéo tai . ngây ngốc như con mèo bị dẫm đuôi, theo phản xạ hai tay ôm tai nhảy ra xa, suýt nữa đụng ngã cả dãy kệ quần áo, mặt đỏ bừng.
Phản ứng hơi... mạnh quá thì .
Trần Minh Thương nhướng mày : “Nhạy cảm à?”
trừng mắt ta: Già mà kh đứng đắn! Đồ biến thái!
“Lại đây.” vẫy tay gọi .
“Kh!”
“Đừng bắt nói lần thứ hai.”
“Kh. Lại. Đó!” cố tình nhấn mạnh từng chữ, mắt như phun lửa.
Trần Minh Thương kh giận mà còn bật cười, như thể lần đầu dám chống lại ta khiến ta cảm th hứng thú.
Cánh tay dài duỗi ra, kéo về trước mặt, giữ chặt kh cho động đậy. phát hiện tai của chỉ một lỗ xỏ, còn tai trái thì tới ba cái lỗ. Khuôn mặt ta lập tức lạnh t, sau đó từng cái từng cái khuyên tai rẻ tiền màu sắc lòe loẹt bị tháo hết ra.
cảm th như bị lột sạch từ trong ra ngoài, lớp vỏ bảo vệ, màu sắc che c mà cố tình tạo ra, tất cả… đều mất hết.
Đầu óc trống rỗng, vẻ bối rối hoang mang kh còn cảm giác an toàn hiện rõ trên khuôn mặt ngơ ngác khiến Trần Minh Thương th xót xa, lực tay ta dần nới lỏng, sau đó ôm vào lòng.
“Em đang sợ gì?”
“Sợ cái đầu chú ! Ai sợ hả?” Lời ngang ngược của thốt ra lúc này như muốn giữ lại chút sĩ diện cuối cùng cho .
Trần Minh Thương lại khẽ cười: “ sắp kỳ nghỉ một tháng, đúng lúc em cũng nghỉ hè, muốn đâu chơi kh?”
“Nghỉ hè trường tổ chức học bù.”
“Vậy ở nhà với em.”
ở nhà hành thì !
“Kh cần.” kh muốn lại bị “lột da” thêm lần nào nữa, hơn nữa ghét nhất là bị khác quản lý. đàn này tuyệt đối kh hạng t.ử tế! Cái cảm giác tốt đẹp vì được ta giúp lúc đầu bây giờ bay hết chẳng còn lại gì.
“Chẳng lẽ em muốn để Lương Gia Hân hả hê vì vừa cưới xong đã lạnh nhạt với em?”
“ chẳng thèm quan tâm!”
“Kh quan tâm?” Ánh mắt Trần Minh Thương lạnh xuống.
“ còn cầu chú lạnh nhạt với chứ!” Với tính cách cứng đầu của , chuyện nhượng bộ là ều kh thể.
“Được thôi! Vậy ngoại tình!” Trần Minh Thương chỉnh lại tay áo, “Với em gái của em.”
“QUAY LẠI!!!”
“Hả?”
" nghe lời chú là được chứ gì.” nhắm mắt quay mặt .
Nhục nhã quá mất!
Chưa có bình luận nào cho chương này.