Tình Yêu Dịu Kỳ
Chương 57: Quan hệ vợ chồng.
Thầy hiệu trưởng đặt chén trà xuống, chống khuỷu tay lên bàn:
“Chuyện này vốn định c bố vào lễ kỷ niệm 50 năm của trường vào ngày 1 tháng 9, nhưng giờ đã rùm beng thế này, đành nói trước.”
“Lẽ ra nên th báo sớm mới ! Chúng cũng là hội phụ của trường đ nhé, đang lộng quyền độc đoán à?” Hùng bất mãn.
Thầy hiệu trưởng thản nhiên ta một cái: “À đúng , quên nói với mọi – sau khi tân hiệu trưởng nhậm chức, hội phụ cũng sẽ bị giải thể.”
“Ông nói gì?” Ông Hùng đập tay mạnh xuống bàn làm chén trà rơi xuống đất vỡ tan.
bên ngoài nghe tiếng động lớn, tò mò kh biết chuyện gì bên trong, nhưng kh ai quá lo lắng – đ thế này, thầy hiệu trưởng thể kh nhượng bộ?
“Thằng r nào dám nói giải tán là giải tán? Chi phí trường học hàng năm lẽ nào một nó gánh nổi? Nên biết đây là trường tư thục chứ kh trường c.”
Hội phụ tập hợp đủ mọi giới – chính trị, thương mại, giáo d.ụ.c – họ phản ứng mạnh cũng là dễ hiểu. Nhưng trong lòng thầy hiệu trưởng đang nghĩ thầm: Đừng nói thế, đúng là chỉ cần một ta chi tiền là đủ .
“Chuyện hội phụ kh quan tâm, chỉ muốn biết nếu Phạm Quốc Th thể đưa con gái ta vào được, thì chúng cũng ‘chạy cửa’ với tân hiệu trưởng là được chứ gì.”
“Tân hiệu trưởng rốt cuộc là ai?”
“Gia thế thế nào?”
Cả đám thi nhau hỏi.
Thầy hiệu trưởng dơ tay ra hiệu trật tự, chậm rãi nói: “Mọi chắc ai cũng biết đến tập đoàn RK kh?”
Căn phòng bỗng yên lặng như tờ trong m giây.
Gương mặt giận dữ của Hùng cũng đơ lại:
“Thầy hiệu trưởng, ý là ? Trần Nhật Thăng đang kinh do bất động sản ngon lành, dư hơi đâu đến làm hiệu trưởng trường tư thục?”
Nếu chỉ là quyên góp tu sửa vài phòng học thì còn hiểu được. Tuy gia đình Trần Chính Huân vốn ở nước ngoài, sau này mới về nước đầu tư, xây m dãy lớp học cho trường, nhưng cho con trai làm hiệu trưởng thì nghe như chuyện hoang đường.
Thầy hiệu trưởng lắc đầu: “Kh Trần Nhật Thăng, mà là Trần Minh Thương – vừa từ nước ngoài trở về.”
“Là ta?” Ông Hùng kinh ngạc.
Trần Minh Thương nổi tiếng kín tiếng, gần đây đột ngột trở về nước, nhưng kh về trụ sở chính c ty của ba làm việc mà chuyên xử lý các c ty con sắp phá sản, ta thu mua và hồi sinh chúng trở thành c ty con do làm chủ, khiến ta thán phục tầm và phong cách quả quyết của . Tuy hành tung khó đoán, làm gì cũng theo tâm trạng, nhưng đột ngột muốn làm hiệu trưởng trường cấp ba, nghe thật khó tin… mà cũng kh hoàn toàn vô lý.
Chỉ ều – một ểm kh hợp lý.
“Trần Minh Thương là Phạm Quốc Th thể l lòng được ?” – Hùng nói ra nghi ngờ chung của mọi .
Thầy hiệu trưởng lộ ra vẻ mặt đầy ẩn ý, vừa khó hiểu, vừa thâm sâu. Ẩn ý là vì biết quan hệ giữa Trần Minh Thương và Phạm Triều An. Nhưng khó hiểu ở chỗ kh biết họ dính líu với nhau kiểu gì. Nếu chỉ là yêu còn dễ hiểu, giám hộ tạm thời cũng tạm chấp nhận, nhưng đằng này lại là – vợ chồng.
Thầy hiệu trưởng ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc giải thích:
“Đây là một thực nghiệm giáo d.ụ.c của hiệu trưởng mới. Nhằm giải đáp thắc mắc từ lâu – rốt cuộc học sinh bị ảnh hưởng bởi yếu tố bên ngoài nhiều hơn hay nội tại nhiều hơn? Là ‘giang sơn dễ đổi bản tính khó dời’ hay do môi trường sống thể dẫn dắt con thay đổi? Vì vậy, đưa một học sinh xếp cuối toàn trường vào lớp giỏi nhất, sau một năm, xem thử sự thay đổi sẽ như thế nào! Mọi kh th đề tài nghiên cứu này ý nghĩa hay ?”
Nói đến đây, thầy hiệu trưởng càng nói càng hăng, quên béng mất đây chỉ là cái cớ. Ông thao thao bất tuyệt một tràng lý luận giáo d.ụ.c như thể đọc xong luôn một bài luận văn. Cuối cùng, nhờ tài ăn nói của thầy hiệu trưởng và cái tên Trần Minh Thương quá nặng ký, tất cả mọi đều tâm phục khẩu phục. Chỉ trách con kh học sinh “đội sổ” nên kh cơ hội như vậy.
Và thế là, làn sóng phản đối lớn như vũ bão bỗng chốc tiêu tan. Từ đó về sau, Phạm Triều An như một con chuột bạch, đâu cũng bị ta vây xem. Mọi đều muốn biết cô vào lớp chọn thì học hành sẽ tiến bộ thế nào. Cũng may Trần Minh Thương chia bớt sự chú ý. So với câu chuyện học sinh “đội sổ” thay đổi ngoạn mục, thì một hiệu trưởng trẻ tuổi, giàu , ển trai sắp nhậm chức còn hấp dẫn hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-diu-ky/chuong-57-quan-he-vo-chong.html.]
Buổi tối, nằm trên giường, chằm chằm trần nhà, cả tràn đầy tâm sự. Sau khi tin tức được vào lớp 12 A lan ra, trong trường kh biết bao nhiêu lời đồn thổi, thậm chí ngay cả các giáo viên cũng kh khỏi bằng ánh mắt phức tạp. Chưa kể, việc hiệu trưởng mới chính là Trần Minh Thương cũng khiến đám bạn học của như muốn phát cuồng – thì tò mò, thì hâm mộ, còn như bị ném ra giữa dòng xoáy dư luận.
Nằm thở dài, c.ắ.n môi, quay đầu đàn đang đọc sách bên cạnh.
Ánh đèn vàng dịu chiếu lên gương mặt , hàng l mi dày tạo thành một cái bóng nhạt, sống mũi cao, môi mím nhẹ, đẹp đến mức khiến khác hít thở kh th.
“Chú thật sự muốn làm hiệu trưởng à?” – nhỏ giọng hỏi.
Trần Minh Thương khẽ lật trang sách, giọng bình thản: “Ừ.”
“Chuyện... chuyện được vào lớp chọn cũng là chú làm?”
ngẩng đầu , đôi mắt sâu thẳm: “Kh em muốn học đàng hoàng ?”
mím môi kh nói, chỗ khác, “Nhưng mà...” – do dự, “Chuyện là vợ chú, bọn họ biết kh?”
Trần Minh Thương dừng một lúc, nhẹ nhàng đáp: “Kh ai biết, trừ thầy hiệu trưởng cũ.”
“Vậy lại nói với họ…”
“Kh nói,” – ngắt lời, giọng nhẹ mà sắc – “Là do ều tra.”
hoang mang: “Điều tra?”
Trần Minh Thương khép sách lại, đặt lên tủ đầu giường, sau đó quay sang , ánh mắt sâu lắng:
“Em nghĩ chuyện em vào lớp chọn, chuyện khó tin như vậy mà kh ai ều tra ? Với bọn họ, d tiếng còn quan trọng hơn con cái. Nếu kh tra ra được gì, họ đã chẳng dừng lại dễ dàng như thế.”
bỗng cảm th sống mũi cay cay. biết, việc được vào lớp chọn là cả một chuyện hoang đường, là cú tát vào mặt quy định m chục năm của trường trung học trọng ểm.
Vì thật sự kh xứng.
Thế nhưng... lại vì mà kh tiếc trở thành cái gai trong mắt mọi . Trần Minh Thương, lại làm đến mức này, vì hay vì thứ gì khác?
khẽ kéo chăn che nửa mặt, giọng nghèn nghẹn: “Chú làm vậy… nếu ta biết… sẽ ảnh hưởng đến tiếng tăm của chú...”
Trần Minh Thương kéo chăn xuống, ngón tay mát lạnh chạm lên má :
“Em là vợ , bảo vệ em là chuyện đương nhiên.”
Giọng nói dịu dàng nhưng chắc nịch, tựa như một lời hứa ngắn gọn mà vững chắc.
trừng mắt , đôi mắt ươn ướt, mím môi mãi mới nói:
“Vậy... cố gắng thật tốt, kh để chú mất mặt.”
Trần Minh Thương một hồi, cúi xuống hôn nhẹ lên trán :
“Ừ, chờ em đứng nhất lớp 12A.”
“...Vậy để kiếp sau .” – chớp chớp mắt vô tội nói.
bật cười, cúi đầu hôn lên môi , mùi trà và hương hoa nhàn nhạt hòa quyện, kéo dài như dòng suối mát len lỏi vào tận đáy lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.