Tình Yêu Hợp Đồng
Chương 9:
theo phản xạ đưa tay ôm l bụng , thành thật đáp:
“Vẫn còn. Em chưa kịp bệnh viện.”
Ánh mắt Lục Miên dõi theo bàn tay , dừng ở bụng .
Giọng khàn đặc: “Em thực sự kh muốn giữ đứa con của chúng ta ?”
Điều muốn hỏi… còn nhiều hơn thế.
thực sự chưa từng rung động với ư?
Tất cả những cảm xúc bồi hồi, những niềm vui nhỏ bé … đều là diễn ?
Mưa rơi xuống l mi, dính vào mắt, lạnh lẽo.
Mắt Lục Miên đỏ hoe từ lâu, ôm chặt , giọng run rẩy:
“Cây dù đó là của em… Trái tim cũng từ lâu đã được giấu trong cây dù . Em… thực sự kh cần nó nữa ?”
thở dài khe khẽ.
“Để em về nhà đã được kh? Em đang mang thai, chắc kh nên đứng dầm mưa thế này đâu?”
Lục Miên lúng túng xin lỗi, l áo che mưa cho , đưa về tận cửa.
kh định cho vào nhà.
Chỉ mở hé cửa, ném cho một cây dù.
“Ah Ninh…”
Lục Miên cúi đầu, ướt sũng như một chú chó nhỏ kh ai muốn nuôi.
kho tay tựa vào khung cửa, nước mưa chảy tí tách theo ống tay áo.
“ nên suy nghĩ kỹ lại , em từng nói đứa con này là của ?”
Đồng tử Lục Miên co rút, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ.
Ngay lúc đó, Bùi Phong đẩy xe lăn tiến ra sau lưng , đập vào tầm mắt .
vòng tay ôm trước mặt Lục Miên, ánh mắt sắc lạnh:
“ vẻ hứng thú chiếm hữu đưa nhỏ của nhà lắm nhỉ?”
Cách xưng hô… khéo. Là nhà , chứ kh .
cố nhịn cười, gương mặt nghiêm túc tiễn khách:
“ . Nhà em nhiều ô lắm, cây này cũng chẳng của em đâu. Nếu muốn cảm ơn thì tìm đã tặng nó .”
“À đúng , là một chú trung niên đó.”
Sáng hôm sau, chợ mua đồ ăn.
Thang máy hỏng, đang sửa.
quay đầu, lên cầu thang bộ tối om.
Đèn cảm ứng chập chờn, lúc sáng lúc kh.
cúi đầu lục ện thoại định bật đèn pin.
Bất ngờ, bị ai đó xoay ép vào tường trong góc cầu thang.
Giọng tức giận của Lục Tự nổ bên tai:
“Hạ Ninh, em dám lừa ?”
“Lừa gì cơ?”
ngẩng đầu đối diện đôi mắt đỏ ngầu của , tốt bụng nhắc nhở:
“Đừng kích động. kh muốn gánh thêm một mạng đâu.”
Lục Tự thở hổn hển, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
“Em biết em…!”
nghẹn lời, trong mắt là sự giận dữ, uất ức và tự trách.
“Thôi bỏ … là lỗi của . kh nên nói chuyện đó với nó.”
Nếu kh nói cho Lục Miên biết chuyện mang thai.
Lục Miên đã kh tìm .
Cũng sẽ kh biết… những lời tổn thương đó.
Lục Tự như kiệt sức, đẩy ra loạng choạng rời .
Bóng dáng thất thần của dần khuất sau góc cầu thang.
vốn kh định quan tâm.
Nhưng đột nhiên linh cảm chẳng lành.
lập tức gọi cho Lục Miên.
Lạ lùng thay, bắt máy lại là trợ lý của .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
kh chịu nói gì.
Trước khi cuộc gọi bị cúp, nghe được một tiếng hô hoảng loạn:
“ nhà của bệnh nhân đâu?! Bệnh nhân kh ý chí sống, cần ”
Bíp.
Cuộc gọi ngắt.
Điện thoại rơi khỏi tay , vang lên tiếng lạch cạch vọng dài trong kh gian tối.
cho ba giây bình tĩnh, sau đó nh chóng cúi xuống nhặt máy, gọi cho Lục Tự.
Đường dây bận.
Chắc là trợ lý đang gọi cho .
lao ra ngoài, bắt taxi:
“Bác tài, đến bệnh viện gần nhất!”
bật tìm kiếm xem đêm qua tin tức gì kh.
Ánh mắt dừng lại ở một bài đăng cách đây một tiếng:
【 ai biết vụ tai nạn đêm qua ở đường XX kh? Trời ơi, nghe bảo bị đ.â.m siêu đẹp trai luôn, ai ảnh kh vậy?】
Đêm qua…
Cũng chính là sau khi đuổi Lục Miên .
bị tai nạn.
Là … hại .
gặp trợ lý của Lục Tự ngoài phòng cấp cứu.
Còn Lục Tự thì đang ở bên trong, cố hết sức lay gọi ý chí sinh tồn mong m của đang hấp hối.
l.i.ế.m đôi môi khô khốc, giọng khẽ run:
“ … sẽ kh đúng kh?”
Trợ lý của ta một cái, kh đáp.
Câu hỏi này, kh ai dám trả lời.
ta chỉ lẩm bẩm một câu, như nói cho nghe:
“Đêm qua, đại thiếu gia nhận được ện thoại của nhị thiếu. Lần đầu tiên khóc thương tâm đến thế… đột nhiên…”
Vừa nói, ta vừa liếc đầy ẩn ý.
Kh sai, tất cả đều do gây ra.
thân họ hàng mắng kh sai chút nào… là chổi, khắc c.h.ế.t ba mẹ, hại trai thành ra như vậy.
Giờ lại khiến hai em nhà họ vào bệnh viện trước sau như nhau.
ngồi thụp xuống một góc khuất, im lặng kh nói gì.
Khoảng một tiếng sau, nghe tin Lục Miên qua cơn nguy kịch, liền rời .
Cuộc sống lại trở về bình thường.
kh hỏi thêm gì về Lục Miên, họ cũng kh tìm nữa.
Ba tháng sau.
Một buổi chiều bình thường, Lục Miên chủ động liên lạc.
“Phần chuyển nhượng cổ phần 10% và đội y tế riêng cho trai em, đều đã sắp xếp xong. Em cần lúc nào?”
“…”
bị ngốc à?
im lặng, đầu ngón chân vẽ vòng tròn dưới đất.
Nếu còn chút lương tâm thì nên từ chối .
Nhưng mà…
“Cổ phần thì thôi, nhưng chuyện của … làm ơn. Càng sớm càng tốt.”
Giọng Lục Miên lạnh :
“Hai thứ đó là kèm với nhau. Em muốn thì chiều đem hợp đồng chuyển nhượng qua cho em ký.”
“…Ờ… được.”
tưởng sẽ sai đưa đến.
Kh ngờ lại tự tới nhà.
Ngoài việc gầy một chút, tr vẫn ổn.
thở phào nhẹ nhõm, hơi lúng túng, ngại ngùng mời vào nhà.
Chưa kịp ngồi ấm chỗ, chu cửa lại vang.
Lục Tự đứng ngoài, kh còn vẻ ôn hòa dịu dàng như mọi khi, gương mặt hệt như Lục Miên đầy lạnh lùng và xa cách.
Chưa có bình luận nào cho chương này.