Tình Yêu Kẹo Bông
Chương 1:
Sau khi nữ chính của cuốn tiểu thuyết chữa lành này xuất hiện, lập tức trả nam chính đã được dạy dỗ cẩn thận lại cho cô .
trai đã từng đầu óc chập mạch năm nào giờ đã trưởng thành thành một thiếu gia nho nhã. Hai họ trai tài gái sắc, đương nhiên sẽ chẳng còn chỗ cho .
Thế là lừa , bảo thành Bắc mua bánh hoa quế cho , sau đó chuồn luôn mất dạng.
Thế nhưng kh ngờ hai năm sau, lại về nước.
Vừa xuống máy bay, đã bị ta bắ.t tró.i ném vào một con xe.
“Chị ơi.” Giọng lộ ra nét ê.n cuồng khó giấu, “Đã hai năm , thế bánh hoa quế của em đâu?”
1.
“Chị ơi.”
gõ cửa.
mở mắt ra, đầu óc còn đang chìm trong mộng mị chưa kịp tỉnh táo hẳn.
Từ Cẩm An mở cửa bước vào: “ chị còn chưa dậy nữa? Tối qua chị ngủ kh ngon ạ?”
vô thức siết chặt chăn, lạnh lùng nói: “ em lại tự tiện vào thẳng phòng chị vậy?”
Động tác của thiếu niên thoáng khựng lại: “Xin lỗi, giờ em ra ngoài ngay đây ạ.”
để lại một ly sữa nóng cho .
Còn thì vừa gãi đầu vừa bước xuống giường, kh hề do dự đổ thẳng ly sữa nóng vào bồn rửa tay.
Thế nhưng sữa lỏng nay lại kết dính như keo, mãi chẳng chịu trượt ra khỏi ly.
Từ Cẩm An năm mười bốn tuổi giỏi giả vờ.
Độ tuổi này chính là khoảng thời gian thích cho ta thử thuốc mới nghiên cứu ra nhất.
2.
Đây là một cuốn tiểu thuyết hào môn thế gia thiên hướng chữa lành.
Nam chính là Từ Cẩm An, thuở nhỏ thường hay bị bố mẹ đánh mắng. Vì tuổi thơ đáng thương nên dần hình thành tính cách bất ổn, bề ngoài lại luôn giả vờ lễ độ.
Còn chính là con nuôi của nhà họ Từ, chị gái kh chung dòng m.á.u với . Sau khi trưởng thành chúng mới gặp nhau, bị xếp cho ở chung một nhà.
Lần đầu tiên gặp mặt, đã chuẩn bị một bó hoa cho .
Nhưng khi đêm xuống, một con rắn độc bỗng chui ra từ bó hoa .
3.
“Em bắt rắn độc ở đâu thế?”
Ngay trong bữa sáng, đã hỏi một câu như thế với giọng ệu chẳng khác gì đang nói chuyện phiếm.
Sắc mặt Từ Cẩm An vẫn bình tĩnh, dáng vẻ thong dong: “Chị nói gì thế? Em nghe kh hiểu.”
nhỏ hơn bốn tuổi, nhưng dáng thì lại cao hơn một chút.
Dứt lời, còn trợn tròn hai mắt tr cực kỳ vô tội.
cũng nở nụ cười, đứng dậy bước vào bếp bưng ra một nồi c: “Cũng ha, em còn nhỏ thế mà. Cái này là c chị nấu hồi sáng để bồi bổ cho em đó.”
Nói múc cho một chén.
“Cảm ơn chị Tạ.”
Từ Cẩm An cười ngoan ngoãn.
Mắt kính gọng vàng, cặp mắt đào hoa, mũi cao môi mỏng, ngũ quan tuy chưa trổ nét hoàn toàn nhưng đã đẹp.
uống một ngụm c, chợt mỉm cười: “Cặp kính đó hợp với em lắm đ.”
khựng lại: “Chị đang khen em ạ?”
“Ừ.” vẫn duy trì nụ cười, “Nó làm em tr ngoan ngoãn lắm. Từ Cẩm An, chị hỏi em một nhé. Nếu hầm rắn làm c thì độc kh nhỉ?”
4.
Giây tiếp theo, lập tức đổ sạch chén c trong tay.
Hơi nước nóng bốc lên từ đất, m giọt c văng lên .
vờ ngạc nhiên: “ em lại bất cẩn thế? bị bỏng chỗ nào kh đó?”
“Kh bỏng.” Từ Cẩm An hít vào một hơi thật sâu, cố nhịn lại gì đó, “Cảm ơn chị đã quan tâm. Em thay đồ đã, chị cứ ăn tiếp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-keo-bong/chuong-1.html.]
Sau đó thì tức giận bỏ lên lầu.
ngồi trước bàn ăn mà chỉ biết bật cười, thờ ơ nghịch nghịch chiếc muỗng.
Đúng là trẻ con, kiến thức vẫn còn hạn hẹp lắm.
Thích nghiên cứu thuốc, vậy mà kh biết c rắn hầm kh độc à?
5.
Trường học của và Từ Cẩm An cách nhau khá gần.
học ở đại học A, còn thì theo học trường trung học trực thuộc đại học A.
Vì vậy bình thường chúng toàn đến trường cùng nhau.
“Mau lên , sắp muộn .”
ngồi trên xe ngoắc tay gọi . Gương mặt Từ Cẩm An thoáng qua nét âm u, song lại trở về vẻ dịu dàng vô hại nh.
Hai bọn ngồi ở hàng ghế sau. Tài xế đã đóng tấm màn che lại từ lâu nên kh được tình hình đằng sau.
liếc qua, thoáng th nụ cười trên môi Từ Cẩm An đã tắt ngúm, thế là kh nhịn được mà nhếch môi cười.
“Em trai Cẩm An à.” Đột nhiên nghiêng về phía , hạ thấp giọng nói: “Em vẫn còn non lắm.”
mím chặt môi thành một đường thẳng, lẽ là đang suy nghĩ vì biết được bộ mặt thật của .
l một chiếc trâm cài hình con rắn ra và ném vào tay , môi mỉm cười.
“Em còn nhỏ, kh giấu được đuôi sói của đâu.”
6.
Vào cái đêm trước ngày gặp Từ Cẩm An, đã thức tỉnh.
Nhờ một giấc mơ, biết được toàn bộ nội dung kịch bản.
Rằng đây là một cuốn tiểu thuyết chữa lành, nên mọi nỗi bất hạnh của Từ Cẩm An, nào là bị đánh đập, ngược đãi, tuổi thơ thảm thương, tất cả đều là thứ bắt buộc .
Trước khi gặp được nữ chính, sẽ làm loạn cái nhà này lên. Mãi cho đến khi nữ chính bước qua lớp ngụy trang và “chữa lành” .
Nhưng ngại quá, lại là một giám hộ tiêu chuẩn thời hiện đại.
Nào là đầu óc chập mạch, tâm lý bất ổn gì gì đó, tất cả đều sẽ bị xử lý theo tội kh nghe lời.
Lỡ tâm trạng trẻ nhỏ ngày càng bất ổn thì á?
Toàn là giả vờ cả thôi, đánh một trận là khôn ra ngay.
7.
Ngày hôm sau, ánh mắt Từ Cẩm An đã thay đổi.
Tựa như con rắn ngủ đ, nay cẩn thận quan sát con mồi, chuẩn bị cho một đợt tấn c mới.
“Lại đây ăn .”
vẫn cười tươi, hai mắt cong cong: “Cẩm An, món c hôm qua chỉ là vô tình thôi. Sau này chị sẽ kh nấu món đó nữa đâu. Đừng chị đầy cảnh giác thế chứ.”
“Chị kh sợ rắn.”
hừ lạnh một tiếng ngồi xuống.
vẫn tiếp tục cười: “Chị là chị mà, đương nhiên là kh sợ gì hết.”
“Thật kh?”
Gương mặt Từ Cẩm An lạnh lẽo: “Vậy em sẽ thử từng cái từng cái, để xem chị sợ cái gì.”
“Được thôi.”
cụp mắt, đột nhiên nói một câu chẳng m liên quan: “Cái thời chị còn ở trại trẻ mồ côi , trên giường kh chỉ rắn thôi đâu, cả rết, cả gián, sên, cái gì cũng hết đ. Gia đình em đối xử với chị tốt, nên đã lâu chị kh th m loại côn trùng đó. Vừa hay em ở đây, thể giúp chị kiểm tra xem chị còn sợ chúng nó hay kh.”
8.
Ông bà Từ lúc nào cũng bận bịu c việc.
Bọn họ kết hôn được là nhờ gia đình hai bên làm đám hỏi. Tuy sống chung nhà nhưng lòng lại xa cách, cả hai đều đặt lợi ích của lên trước.
Từ Cẩm An là một trong số ít những thứ chung mà họ cùng .
Còn , chẳng qua chỉ là một tấm thẻ bảo hiểm để chăm sóc con trai cho bọn họ mà thôi.
Bởi vậy khi nhận được ện thoại từ giáo viên chủ nhiệm lớp Từ Cẩm An, cũng chẳng ngạc nhiên.
“A lô? Cô là chị gái của Từ Cẩm An kh?”
Mà ều khiến ngạc nhiên đó là chính là lời mà giáo viên chủ nhiệm nói:
“Em trai cô đánh bạn cùng lớp đến nhập viện. Nhà trường đã biết chuyện này nên em sẽ bị xử phạt.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.