Tình Yêu Kẹo Bông
Chương 3:
14.
thiếu niên chưa bao giờ được học câu “Xin lỗi”.
Trong phòng thêm những b hồng mới, trên bàn cơm xuất hiện ly sữa nóng, thậm chí trong túi chẳng biết vì lại thêm một tấm th.ẻ đen.
“Em tự giữ l .”
đặt tấm thẻ đen lên bàn: “Bố mẹ chỉ cho mỗi em, tự dưng lại để chị cầm, lỡ như họ th thì sẽ nghĩ gì?”
Từ Cẩm An hơi cúi đầu . mím môi, tr thật sự ngoan.
thở dài: “Chị kh ghi th.ù m chuyện em làm trước đây đâu.”
“... cũng chưa nói xin lỗi.”
M trai trong thời kỳ thiếu niên hay mâu thuẫn như vậy lắm.
nói mà cứ lắp bắp, tr vừa kiêu ngạo vừa đáng yêu.
Dứt lời, lại bổ sung một câu: “Cô kh mua quần áo đẹp cho , nên bọn họ mới hiểu lầm gia cảnh của .”
dở khóc dở cười.
Vì vậy chiều hôm đó, đã đến trung tâm thương mại một chuyến.
Chỉ là trong lúc mua sắm gần xong thì đột nhiên một vỗ vai .
Đó là một cô gái đáng yêu, tuy kh xinh đẹp kinh nhưng lại thu hút nhiều ánh mắt.
“Xin chào.”
Cô ta nở nụ cười tươi rói: “Quý cô nữ phụ à, xin hỏi em trai Cẩm An của bị cô dạy dỗ ra thế?”
15.
“Trả em đ.”
xách một đống túi lớn túi nhỏ về nhà, ném thẻ đen lên bàn. Từ Cẩm An kh nhận l, mà lại ngẩng đầu đống “chiến tích” sau lưng : “Con gái các cô cứ dạo phố là sẽ mua nhiều vậy à?”
cụp mi mắt: “? Xót tiề.n à?”
“Kh .” dời mắt, đột nhiên hạ thấp giọng, “Cô kh vệ sĩ thì xách hết cho được. Lần sau nên gọi thêm một xách giúp .”
“ em biết chị kh vệ sĩ?”
Từ Cẩm An lập tức nín họng.
kh nhịn được mà mỉm cười dịu dàng, khẽ xoa đầu : “Thế lần sau em mua đồ thì gọi chị xách giúp nhé.”
thiếu niên mất tự nhiên quay đầu lại, cứng ngắc đáp: “Về sau tính.”
Thật ra Từ Cẩm An vẫn chỉ là một đứa trẻ con.
Vậy ều tồi tệ nhất thể xảy đến với một đứa trẻ con vốn đang được khác yêu thương là gì?
16.
Ngày hôm sau nhận được cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm.
Sau khi biết thân phận thật của Từ Cẩm An, thái độ của ta đã khách sáo hơn hẳn: “ đã giải thích rõ hiểu lầm trước đó cho phụ của em học sinh kia . Sau khi bàn bạc, chúng quyết định sẽ c khai xin lỗi em Từ Cẩm An trong buổi chào cờ ngày hôm nay. Nếu cô rảnh thì thể đến xem cùng bà Từ nhé?”
Lúc đó Từ Cẩm An đang ngồi bên cạnh , lắng nghe với vẻ mặt vô cảm.
cười: “Được, sẽ đến.”
“Thầy ta khách sáo với chị như vậy, là do trong chiếc USB chị đưa hôm đó còn thứ gì khác hay kh?” hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-keo-bong/chuong-3.html.]
chậm rãi đặt ện thoại xuống, thở dài: “Em trai Cẩm An đúng là th minh quá .”
“Tr dáng giáo viên chủ nhiệm lớp bọn em, sợ là trước đây từng đì nhiều học sinh lắm đ. Vì vậy chị ều tra một vài bằng chứng chứng minh thầy ta từng nhận hối lộ từ phụ học sinh, tải vào USB để uy h.i.ế.p thầy ta.”
Từ Cẩm An rơi vào im lặng.
còn tưởng sẽ kh tiếp lời, ai ngờ đột nhiên trên đầu lại th ấm áp.
“ biết .” Như là để trả thù từng xoa đầu , lần này cố ý xoa đầu làm tóc tai bù xù cả lên: “Đừng gọi là em trai suốt nữa.”
17.
Trong buổi chào cờ, và Từ Cẩm An đứng ở đằng trước.
mặc quần áo mới mà mua, cả sạch sẽ, đẹp đẽ, tỏa ra khí chất xa cách, lạnh lùng.
Trên sân khấu là bạn cùng lớp nọ đang đọc bài xin lỗi .
Sau khi đọc xong, ta còn cung kính khom lưng chào, cứ như thể Từ Cẩm An là một sếp xuất sắc lắm vậy.
“Hôm nay chị được hưởng ké hào quang của em , Từ tương lai.” hạ thấp giọng bu một câu b đùa.
Từ Cẩm An im lặng kh đáp, nhưng bàn tay lại kh ngoan ngoãn, vươn ra kéo chiếc tai thỏ trên mũ áo len của .
Tim như lỡ một nhịp. vô thức đưa mắt xuống sân khấu.
thoáng qua, an tâm hơn hẳn vì kh học sinh nào chú ý đến chúng . Nhưng một khác thì .
“Chào.”
Nữ chính mà gặp trong trung tâm thương mại hôm đó, nay đang mỉm cười dịu dàng đứng ở bên rìa.
đọc khẩu hình miệng của cô ta: “Lâm Khê, làm tốt lắm.”
Sau đó, cô ta xoay rời .
18.
Từng ngày cứ như vậy mà bình yên trôi qua.
Từ Cẩm An nay cũng như những học sinh cấp ba khác, kh ngày nghỉ, về nhà cũng làm bài tập đến khuya.
Thỉnh thoảng lại phát hiện lén xuống tầng hầm nghiên cứu thuố.c thang.
“ làm gì thì cũng đừng gây hại đến sự an toàn của xã hội cộng đồng. Cẩn thận chị báo cản.h sát đến tịc.h thu hết m thứ linh tinh của em đ.”
chặn Từ Cẩm An trước cửa, bu vài câu đ.e dọ.a.
Lúc này đã sắp thành niên, vóc dáng cao hơn hẳn một cái đầu. cụp mắt , tr chẳng hề một chút thái độ nhận lỗi nào.
“ sai .”
Miệng thì nhận lỗi nh lắm.
Nhưng tay thì chẳng biết lại kéo góc áo từ lúc nào.
“Khuỵu gối xuống chút .” Chẳng hiểu lại th hơi mất tự nhiên: “Chị kh nghe th.”
Từ Cẩm An ngoan ngoãn khuỵu xuống.
Khoảng cách giữa chúng sát gần thêm. đưa mắt chằm chằm , lại tháo cặp kính ra, bỗng dưng lại càng thu hút.
Ngay giây tiếp theo, đột nhiên kéo lại, chóp mũi cả hai đụng vào nhau, khiến cho kh phản ứng kịp: “Lâm Khê...”
Nhưng kh trả lời.
kéo áo lên: “ em lại bị bầm tím chỗ này?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.