Tình Yêu Mù Quáng
Chương 3:
【Nam chính đợi mà hối hận nhé, chính tay đẩy vợ cho khác đ. Tiết Triết chính là kiểu cố chấp biến thái, đến tay thì chẳng bu đâu.】
【Ngữ Bảo ơi Ngữ Bảo, giờ chạy lại dùng giọng nhõng nhẽo làm hoà, ôm ta một cái, đảm bảo ta cười toe toét ngay!】
【Dựa vào đâu mà Ngữ Bảo xin lỗi chứ, bảo bối của chúng làm gì sai? Chính nam chính mới quỳ xuống xin lỗi, quỳ tám trăm lần luôn !】
【 mỗi muốn xem chuyện th mai trúc mã ngọt ngào ? Ngữ Bảo à, cứ bao dung ta thêm , thật ra ta yêu c.h.ế.t được mà.】
【Ngữ Bảo đừng lại gần Tiết Triết nhé! là phản diện biến thái đ! Hạng nhất khối thì làm gì ai bình thường!】
Đây là cái gì thế này...
Thì ra thế giới đang sống chỉ là một bộ phim ngôn tình ngọt ngào.
Mà giờ kịch bản đang ở giai đoạn hiểu lầm chồng chất giữa nam nữ chính.
Nhưng Tiết Triết là biến thái? Chuyện này là ...
siết chặt tay, ánh mắt rơi về phía cuối lớp nơi Tiết Triết đang ngồi.
ta vẫn đeo tai nghe, một đọc sách, hoàn toàn chẳng bận tâm tới đám ồn ào qu .
Như thể tất cả chẳng liên quan gì đến ta.
hít một hơi thật sâu, bước chân cũng bắt đầu di chuyển, hướng về phía ta.
4
Đi ngang qua Chu Kỳ, Hạ Tử Tiếu bỗng gọi giật lại:
“Trình Ngữ, mắt đỏ hết kìa, khóc à?”
Cô ta lại khoác tay Chu Kỳ, giả bộ lo lắng:
“Hay là xin cô chủ nhiệm đổi lại d sách nhóm ? xem, sắp chịu kh nổi kìa.”
Chu Kỳ lười nhác liếc một cái, cười khẩy:
“Đổi gì mà đổi. ta chịu được mười ngày thì chịu được cả tháng.”
Mắt Hạ Tử Tiếu sáng lên:
“Thế nếu một tháng sau tớ vẫn muốn kèm riêng tớ thì ?”
Chu Kỳ cong môi cười:
“Thì tiếp thôi, thêm một gì đâu.”
Hạ Tử Tiếu nhăm mặt:
“Thôi khỏi, tớ thích học kèm một hơn.”
Chu Kỳ cười hừ một tiếng:
“ cũng thích dạy hơn, th minh hơn đỡ mệt. Nhưng mà nếu một tháng sau kh để ta quay lại, chắc ta phát ên mất.”
cứ chằm chằm hạ thấp , như thể ép cúi đầu trước.
Bình luận bảo yêu lắm, bảo bao dung thêm chút nữa.
Nhưng chẳng th được chỗ nào là yêu cả.
Nếu thật sự yêu , cứ mở miệng ra là chia tay?
Nếu thật sự quan tâm , lại đứng đó bàn tán về với khác như thế?
đã nhường nhịn từng này năm , tại lần nào cũng là xuống nước?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-mu-quang/chuong-3.html.]
mệt . kh muốn chơi cái trò đuổi bắt tình yêu này nữa.
lướt qua hai họ, tiếp tục về cuối lớp.
Chu Kỳ đưa chân ra chặn lại:
“Đừng tìm cô giáo đổi nhóm, mất mặt lắm. Ai đổi nhóm học mà khóc lóc như chứ.”
cúi đầu, khẽ bật cười, bước ngang qua chân :
“ tìm Tiết Triết.”
“Được hạng nhất khối dạy kèm, là vinh hạnh của .”
Chân Chu Kỳ duỗi ra, khẽ run lên một chút mà chính cũng kh nhận ra.
【Nam chính tái mặt nhé, đáng đời, vợ bị dọa chạy mất đ, cho đáng cái tội mạnh miệng!】
【Hu hu hu, Ngữ Bảo lại nhẫn tâm thế, chỉ cần quay lại ôm ta một cái thôi là làm hoà được mà…】
【Đừng yêu ta quá, thử hỏi ai chịu nổi tính khí nam chính kiểu này mà kh chia tay!】
【Nam chính đâu biết Tiết Triết đã sớm như chó sói chực sẵn chờ Ngữ Bảo , mỗi lần cô ngang, ta đều đến ngẩn .】
【Nếu Ngữ Bảo mà biết trong cuốn sổ của Tiết Triết, toàn bộ đều là tên cô , liệu hối hận câu vừa nói kh nhỉ…】
【Nói mới nhớ, cái bài phát biểu khai giảng nam chính mất là vì Tiết Triết nghe nói ta là bạn trai Ngữ Bảo nên nổi m.á.u ghen, cướp luôn suất phát biểu.】
【Đáng đời nam chính, đã kém cỏi còn chẳng biết giành giật.】
…Kh thể nào…
với Tiết Triết quan hệ gì đâu cơ chứ.
bước thấp bước cao, về phía cuối lớp.
Đến gần mới th, l mi của Tiết Triết dài đến mức đổ bóng xuống dưới mắt, đẹp đến lạ.
“Tiết Triết, là bạn học mới ghép nhóm với Trình Ngữ.”
ta khép sách lại, ngước mắt , ánh mắt tối hẳn .
Hơi thở bỗng chốc rối loạn.
Gương mặt này đúng là món quà của tạo hoá.
Tiết Triết còn chưa kịp nói gì, bạn cùng bàn của ta đã chen miệng:
“Khoan đã, đừng vội mừng. ta sắp lên tìm cô chủ nhiệm từ chối đ. Tám lần trước đều thế, lần này cũng kh khác đâu, cô chủ nhiệm kiên trì thật.”
cắn môi, quả nhiên, vẫn bị từ chối mà thôi.
Kh ngờ, giọng Tiết Triết lạnh như gió đầu đ vang bên tai :
“ chưa nói là sẽ từ chối.”
“Đã là sắp xếp của cô chủ nhiệm, kh thể lúc nào cũng gạt . Nhưng yêu cầu cao, để kèm tốt hơn, đề nghị đổi chỗ với ta.”
Nói , ta nghiêng đầu sang bạn cùng bàn:
“Dọn sách vở .”
“Ơ… Khoan đã, định đuổi đâu?”
Ánh mắt Tiết Triết hơi lạnh, bạn cùng bàn lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn xách cặp đứng dậy nhường chỗ.
Tiết Triết rút khăn ướt ra, tự tay lau sạch ghế cho .
lại l gi khô thấm nước còn đọng trên mặt ghế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.