Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 10: Có Tâm Có Tầm - 2

Chương trước Chương sau

Vỹ Đình quay sang Hà Mỹ Đình như ngầm hỏi, thế là cô ngỏ ý dắt xem hết các khu trong trại, Tuấn Kiệt thì bị m con ốc nhiều màu mê hoặc, sà xuống phết keo dán chúng làm thành hình con gà trống, say sưa đến mất chẳng màng tới sếp nữa.

Qua hết m gian phòng, bên trong còn những đứa trẻ khuyết tật bẩm sinh đang nằm lay lắt trong nôi, trên giường, ánh mắt ngây thơ hướng về phía cửa.

- Vốn đã nhiều để ý dự án này nhưng bọn họ đều muốn l liền qua khu trại nên kh đồng ý. – Hà Mỹ Đình từ tốn nói.

- Vậy cô lại đề nghị với ? Ở khía cạnh một nhà đầu tư mà nói thì cũng sẽ như bọn họ thôi.

- Nhưng ở khía cạnh là một con sẽ kh làm vậy.

- Lý do?

- Chủ tịch Vương là một tốt, những việc làm biết rõ, trong suốt m năm nay luôn âm thầm trong các c tác thiện nguyện, hy vọng đồng ý nhận lại dự án này nhưng đừng buộc họ rời .

Cầm con c trên tay, gương mặt đứa bé gái khiến Vỹ Đình nhớ đến Thủy Nguyệt, hình ảnh cô bé đôi má phính và đôi mắt thoảng buồn lại ngập tràn trong suy nghĩ . Hà Mỹ Đình này guốc trong bụng hay gì nhỉ, biết chẳng đành lòng xua đuổi những trẻ em cơ nhỡ này.

Họ vừa ra tới thì Tuấn Kiệt cũng dán xong con gà. cười vui vẻ xem chừng như mãn nguyện lắm.

- sẽ suy nghĩ và trả lời cô sau. - Vỹ Đình đưa tay ra.

- Cám ơn đã bỏ thời gian xuống đây. – Hà Mỹ Đình bắt tay , khẽ gật đầu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vỹ Đình về lại thành phố cũng đã hơn tám giờ tối. Vừa bước vào nhà thì th Như Ý và mẹ đang ngồi trò chuyện, chưng ra khuôn mặt chẳng chút cảm xúc họ.

- em lại đến đây?

- Con hỏi gì vậy? Con bé tới thăm mẹ mà.

- Mẹ kh được khỏe ? - Vỹ Đình quay sang Quế Lệ Na, nheo mắt.

- Tại lâu quá em chưa gặp bác nên ghé qua… - Như Ý th bầu kh khí kh được tốt liền đứng lên phân trần.

- Em bây giờ là đại minh tinh, để phóng viên bắt gặp đến nhà thì kh hay lắm đâu.

Dứt lời thì Vỹ Đình nh chóng lên cầu thang, Như Ý thẫn thờ dõi theo, đàn này rốt cuộc trái tim hay chăng, thể vô tình đến vậy, nhưng càng lạnh lùng thì lại càng khiến cho cô càng mong muốn được.

- Cháu đừng buồn nó, thể là lúc phẫu thuật vô quá nhiều m.á.u nên tính tình thay đổi, đôi lúc bác kh biết nó còn là Văn Phong kh? – Gương mặt Quế Lệ Na thoảng buồn.

- Kh đâu bác, hôm khác cháu lại đến ạ, cháu chào bác.

Như Ý bước vội ra xe, gục đầu trên vô lăng khóc một hồi, ngước mắt lên lầu cao, ô cửa nơi đó vẫn sáng bừng ánh ện, cô th thật khôi hài, bản thân luôn mải miết đuổi theo sau mà chẳng ngày được hồi đáp.

Lúc học lên cao học thì cô mới gặp , Văn Phong của bảy năm về trước là một trai ấm áp, hiền lành và luôn quan tâm giúp đỡ mọi , cô quý mến cũng vì lẽ đó cuối cùng trái tim lỗi nhịp. Cho đến buổi tối nọ, sau bữa tiệc liên hoan cuối năm, cô lén theo về nhà và th ôm hôn thắm thiết một cô gái dưới gốc cây ngân hạnh, giây phút đó trái tim cô như vụn vỡ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...