Tình Yêu Phong Vân
Chương 102: Theo Tình Tình Chạy - 2
Dương Thục Quyên nãy giờ ngồi kế bên nhưng im lặng kh nói, c lúc con trai đã khỏi, bà mới đưa tay nhéo cho Mạc Uy Long một cái rõ đau.
- Dám bắt nạt con ?
- Bà nói gì vậy? Nó kh con chắc? chỉ lo cho nó thôi mà. - Mạc Uy Long chà chà cánh tay, xuýt xoa.
Trên thương trường uy đến đâu thì với vợ lại lép vế đến đó. Tuy vậy, Dương Thục Quyên luôn giữ thể diện cho trước mặt con trai, cứ tùy ý dạy bảo, nhưng khi nào bà xót con sẽ quay lại cấu nhéo cho đỡ giận.
Trong mắt Mạc Uy Long thì bà chính là một con cọp cái chính hiệu, mà cũng yêu bà nên chẳng thể làm gì, chỉ biết gặm một khối căm hờn trong củi sắt mà thôi.
Năm xưa, hai vợ chồng cùng nhau lập nghiệp từ bàn tay trắng, nói đến phụ nữ, chỉ tin mỗi vợ , còn lại thì luôn cho rằng đàn bà con gái bây giờ chỉ chăm chăm vào khối tài sản kếch xù này thôi. Thế nên, muốn con thích ai thì cứ cưới đại về, để tâm sức mà củng cố sự nghiệp, kh nên đặt tình cảm lan man ngoài đường.
Khẽ thở dài một tiếng, Mạc Uy Long lần bước trở lên phòng, ra ban c ngắm cảnh. Căn biệt thự của vị thế đắc địa, đứng từ lầu cao này thể ra tận dòng s nhỏ kia nhưng vì khá xa nên chỉ th giống như là một vũng nước dài.
Trên bờ s hiền hòa uốn ven thành phố xô bồ, nhộn nhịp, bóng đôi tình nhân đang sóng bước dọc bên bờ. Những ánh đèn ện lung linh thắp sáng làm cho mặt nước như khoác lên chiếc váy dạ hội kiêu sa giữa màn đêm tĩnh lặng.
Vỹ Đình đan tay Thủy Nguyệt, cảm giác hạnh phúc dâng trào. Gió đêm tạt vào mang theo hơi nước lành lạnh càng khiến muốn gần cô hơn chút nữa.
- Chú ơi, chú mua hoa cho chị xinh đẹp ạ.
Tiếng đứa bé gái cất lên khiến cả hai đồng thời quay lại. Cô bé tầm bảy, tám tuổi, tay đang xách một giỏ hoa hồng, còn đâu mười b, đôi mắt đen to tròn lóng lánh chờ đợi.
- Vỹ Đình, mua cho em . - Thủy Nguyệt háo hức.
- Ờ, Được.
Thế là mua hết luôn mười cái. Vì muốn l ểm, chứng tỏ ta đây nhiều tiền, tâm lành, tính thiện nên đưa hẳn một tờ thật lớn cho cô bé khỏi tiền thối lại luôn.
- Kh cần trả lại tiền thừa đâu, cháu về nhà sớm . – cười nhẹ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Cháu cám ơn chú, em cám ơn chị ạ.
theo dáng cô bé khuất dần trong màn đêm, thở dài, giọng như chùng xuống.
- Em à, tr già lắm ?
- Đâu , hỏi vậy? - Thủy Nguyệt vừa tháo sợi dây chun trên tóc cột mười đóa hồng lại thành một bó vừa hỏi.
- Nó gọi em là chị, gọi là chú kìa.
Cô cột xong bó hoa, ngẩng lên , bật cười.
- Trẻ con mà. Nó chỉ bề ngang, bề dọc thôi, càng cao càng lớn, càng mập càng lớn, cao hơn em cả khúc nên nó tưởng lớn hơn em nhiều lắm.
quay sang, mỉm cười ẩn ý thình lình cúi xuống, ôm l cô bế lên cho cao bằng . Thủy Nguyệt bị bất ngờ, chới với đưa tay vịn vào vai .
- làm gì vậy?
- Thế này thì bằng nhau chưa? Nào, mua hoa tặng em , em cũng nên đáp lễ chứ nhỉ?
- Đáp lễ thế nào? – Cô nhíu mày, nghịch ngợm hỏi.
Vỹ Đình nhắm mắt, hơi ngửa ra phía sau. Trong bóng đêm huyền bí, gương mặt hài hòa kh góc chết, đẹp đến từng chi tiết của khiến tim cô rung rinh, phàm là con , ai cũng sẽ bị lay động bởi cái đẹp, Thủy Nguyệt cũng chẳng ngoại lệ.
Cô vòng tay về phía sau ôm l cổ , từ từ ghé sát vào khuôn mặt tuấn tú, hai bờ môi vừa chạm nhau thì trời bỗng nhiên đổ mưa lắc rắc. Vỹ Đình chợt nhận ra giọt nước rơi trên gò má liền vội mở mắt, còn tưởng là cô khóc.
- Mưa , mưa , mau thả em xuống. - Thủy Nguyệt đập đập vào vai .
Vội vàng đặt cô trở về mặt đất, Vỹ Đình cởi chiếc áo vest che lên cho cả hai. Thủy Nguyệt theo phản xạ nép sát vào để khỏi ướt cùng nhau chạy đến nơi đỗ xe, lúc này, mưa đã nặng hạt, giọt mưa tí tách gieo vần trên con đường khuya vắng lặng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.