Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 104: Chốn Đô Thành Buồn Vui Xen Lẫn - 2

Chương trước Chương sau

đưa chiếc túi vải cho cô, nháy mắt ra hiệu bảo hãy mở ra. Thủy Nguyệt khó hiểu nhưng vẫn cho tay vào túi. Tr th những bức ảnh chụp trong chuyến du lịch, cô ngạc nhiên đến tròn miệng. thong thả giải thích.

- chụp lúc c ty dạo phố , chụp nhiều nhưng lựa những tấm em thì đưa cho em.

- Em còn kh nhớ là những biểu cảm như vậy. Kiến Quốc à, cám ơn đã giúp em lưu giữ khoảnh khắc vui vẻ này.

nụ cười thích thú trên môi cô, cũng mỉm cười theo, nhưng cười buồn. nói vậy là để cô đừng suy nghĩ nhiều. Một cuộn phim ba mươi sáu tấm đều là ảnh của cô thì còn đâu mà chụp cho ai nữa chứ.

- Lát nữa bay , sẽ sang nước Y. – nói bằng giọng thoảng buồn.

- c tác ? Bao giờ quay lại? – Thủy Nguyệt vội hỏi dồn.

- Ừ. Chậm nhất là hai tháng. Nguyệt nhi, tên Vỹ Đình đó mà bắt nạt em thì cứ mách với nhé.

- Em biết , nhớ giữ gìn sức khỏe. – Cô mỉm cười, gật đầu.

- đây, tạm biệt.

Dứt lời, Kiến Quốc rảo bước nh, lướt qua cô thẳng xuống cầu thang. Dù kh yêu nhưng trái tim Thủy Nguyệt cũng chẳng sắt thép, là một nhà văn, cô cảm nhận được nỗi buồn sâu sắc trong ánh mắt . theo bóng lưng khuất dần, cô thoáng chạnh lòng.

- Xin lỗi , Kiến Quốc.

Xuống tới sảnh dưới, Kiến Quốc gấp gáp chạy ra khỏi cổng, đến bên chiếc xe đang chờ sẵn, chui tọt vô ghế sau, tháo chiếc kính mát trên cổ áo đeo vào. Tần Vy An liếc nh chóng lái đến sân bay.

- Bác sĩ Tần, chuyện ở đây giao lại hết cho cô nhé, khiến cô vất vả . – Kiến Quốc trầm giọng nói.

- Kh gì, ráng bảo trì, bảo dưỡng cho tốt còn sớm quay về. – Cô đáp.

- Tim bị rơ , chẳng biết lành nổi kh nữa. Mà cô cũng đừng nhớ quá nhé.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tần Vy An kh đáp lời, chỉ khẽ mỉm cười, thầm nghĩ còn đùa được tức là kh , chứ đổi lại là Vỹ Đình chắc tâm tê phế liệt mất thôi.

Đến nơi, Kiến Quốc mở cửa xe, nhảy xuống, kéo vali thẳng vào quầy check in. Tần Vy An theo dáng đến khi khuất hẳn mới quay trở về. Giây phút này, cô biết yêu mất , chẳng thứ cảm xúc cảm động bình thường vì được quan tâm, chăm sóc.

Đôi chân cô muốn chạy theo phía sau, đôi tay muốn ôm l tấm lưng kia của nhưng bản thân lại chẳng dũng khí để mà thực hiện. Tần Vy An chưa từng nghĩ đến một ngày lại động lòng với Kiến Quốc vì kh thuộc hình mẫu mà cô hướng tới, tình cảm đúng là kh thể nào mà nói trước được.

Mặt trời dần tắt nắng, trả bóng mát về cho thành phố. Kết thúc ngày làm việc căng thẳng cho tất cả mọi .

Mới bước chân xuống sảnh đã th Hạ Hạ ngồi ngay ngắn trên hàng ghế chờ, Mạc Cách Tùng đưa tay làm hiệu bảo nhóm giám đốc cứ trước tiến lại gần cô. Hạ Hạ cũng nh chóng đứng dậy, cúi đầu chào.

- Chủ tịch Mạc.

- Kh gọi Mạc đại thần nữa ? Cô đến tìm hay mở tài khoản vậy hả?

- đến để cám ơn , cám ơn đã quyên tiền nấu cơm.

- Chuyện nhỏ thôi, cô số của mà, n tin là được , cất c tới tận đây?

- Gặp trực tiếp thì tỏ rõ thành ý hơn ạ. thay mặt mọi cám ơn .

Nhác th m vị giám đốc chi nhánh đang ngóng mặt vào trong chờ đợi, Hạ Hạ vội vàng chào tạm biệt nh chóng rời , sợ làm lỡ thời gian của Mạc Cách Tùng.

Mạc Cách Tùng được cảm ơn thì chút vui mừng, cảm giác bản thân làm được một việc ý nghĩa, hứng chí vừa vừa đem chìa khóa trong tay thảy lên thảy xuống m cái móc vào ngón trỏ, đưa lên quay tròn tròn.

Cũng chẳng biết quay kiểu gì mà bị vuột, chùm chìa khóa bao gồm hơn mười cái tương ứng với hơn mười chiếc xe đang sỡ hữu rơi tòm xuống đài phun nước.

la lên như quạ bẻ bắp, các giám đốc chi nhánh th vậy liền vội vàng nhào đến, xắn quần vén áo nhảy vào tìm kiếm giúp để l lòng l ruột. Mạc Cách Tùng họ mà quan ngại thật sự, gần hai mươi , nào cũng béo, khiến cho nước trong hồ cũng muốn tràn ra ngoài luôn .

Vớt được chìa khóa xe cho xong thì ai cũng ướt như chuột lột, thế là buổi ăn bị hoãn lại, mạnh nhà ai n về.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...