Tình Yêu Phong Vân
Chương 106: Có Bạn Quên Tình - 2
đồng hồ đã gần mười một giờ đêm, Thủy Nguyệt ngáp tới ngáp lui, Phương Giao Tình nghe thế liền tạm biệt và cúp máy. Thủy Nguyệt cũng nh chóng chui vào chăn. Đang mơ màng thì ện thoại lại đổ chu, cô mắt nhắm mắt mở sờ soạng lên bàn. Nghe giọng đàn phía bên kia mà cô giật b.ắ.n , tỉnh cả ngủ.
- đang đứng trước nhà em, mau ra mở cổng cho .
Vội vàng nhảy khỏi giường, Thủy Nguyệt chạy đến bật đèn, kéo rèm tr xuống, cô nhíu mày lo lắng, chẳng hiểu xảy ra chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt chạy đến đây gào thét thế kh biết.
Với tay l chiếc áo khoác vào xong, cô hối hả chạy xuống, chân chưa mang hẳn vào dép, nửa trong nửa ngoài đã vội lao nên vừa cách cổng một đoạn thì cô bị vấp, bổ nhào về phía trước. Ngẩng lên, cô th đầu đã sát mép cổng, ví như thêm một chút nữa thì kh biết dung nhan sẽ ra làm .
- Vừa đúng một mét sáu, ôi may quá. – Thủy Nguyệt nói như mếu.
Vỹ Đình th cô ngã liền hoảng hốt kêu lên, hỏi han rối rít. Cô cố sức bò dậy, khổ nỗi mũi dép bị quặp xuống đất, quẹo chân nên cô làm tiếp live show nữa, lần này là ngã ngửa, cảm giác như đất bên dưới cũng rung lên.
- Bốn độ richte, trời ơi, đau quá. - Cô khóc chẳng thành tiếng, cứ hắc hắc tr như đang cười.
- Chết thật, đưa chìa khóa cho . - Vỹ Đình nghiến răng, giọng khẩn trương.
Cô dùng chút sức lực còn lại, ném chùm chìa khóa ra phía trước, Vỹ Đình rướn tay qua chấn song, khều l vội vã mở cổng chạy vào.
- Em kh? Đi đứng kiểu gì vậy? - vừa mắng vừa bế cô lên.
Thủy Nguyệt đau đến chẳng nhúc nhích gì được, cứ nằm ngay đơ cán cuốc trên giường, mặc cho l dầu xoa bóp cổ chân . gương mặt nhăn nhó của , cô lên tiếng trách móc.
- Còn kh do hối em ? ta sợ chờ lâu nên mới chạy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- gọi ện cả buổi chiều em kh bắt máy? Đến tối thì gọi kh được.
- Chắc tại em để chế độ rung nên kh nghe.
- kh biết, sau này gọi thì em bắt máy liền.
- Làm được chứ, lúc nào em cũng ôm ện thoại bên đâu, chẳng lẽ em đeo lên cổ giống Vượng ? – Cô phụng phịu.
- Mai đến đưa em làm nhé.
- Kh, chân em đâu bị gì, em tự được. Đừng phá vỡ hiệp định.
Vỹ Đình khe khẽ lắc đầu, vốn nói chẳng lại cô, trước giờ vẫn vậy. Cũng may là cô kh bị bong gân. Hai nhau, kh ai nói thêm gì, chỉ tủm tỉm cười.
Màn đêm lướt nh và ngày mới đến. Trời vừa hửng sáng, nghe tiếng thở đều đều vang lên bên tai, Từ Lưu Ly giật thức giấc. Nhận ra đang ở trong căn phòng lạ, cô bật dậy, liếc bên cạnh, th đàn vẫn đang nhắm mắt ngủ. Cô mơ hồ nhớ lại chuyện tối hôm qua, vội với túi xách l ện thoại. Bàn tay vuốt nh trên màn hình và th tin về c ty Phi Long lẫn Trần Dư Quang lập tức xuất hiện.
Từ Lưu Ly quay sang khinh miệt, hóa ra là một tên thiếu gia hết thời. Từ ngày Trần Dư Quang bu lời sàm sỡ Thủy Nguyệt và ra tay với Vỹ Đình thì toàn bộ hoạt động của Phi Long liên tục gặp vấn đề, cổ phiếu lao dốc kh ph, ba chuyển nhượng nhiều dự án để tiền xoay sở cho c ty, cứ l đầu này đắp đầu kia, đến nay, quy mô kinh do cũng đã thu hẹp.
- Em đâu vậy? - Trần Dư Quang tỉnh giấc, th Từ Lưu Ly đang chuẩn bị rời thì vội lên tiếng hỏi.
- Cứ coi như chẳng chuyện gì , kh hứng thú với .
Nói , cô mở cửa bước ra ngoài. Trần Dư Quang dõi theo, khẽ nhếch miệng cười, hạ quyết tâm bám l cô cho bằng được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.