Tình Yêu Phong Vân
Chương 112: Niềm Tin Lung Lay - 2
Hôm nay, là một ngày mệt nhoài với những cô gái mang trong lòng nặng trĩu chuyện yêu đương và Diệp Trân cũng nằm trong số đó.
Khi chiếc xe chở Diệp Trân và Steven lăn bánh đến tỉnh D thì trời đã ngả về chiều. Ánh hoàng hôn đỏ ối lặng lẽ bu xuống trên những dòng s gợi cảm giác buồn thương mênh mang. Nỗi cô đơn mơ hồ xen trong lòng cô, chuyện cũ kh muốn nhớ tới lại m.ô.n.g lung ùa về.
Steven hướng đến mô hình du lịch sinh thái nên địa ểm chọn toàn là những chỗ hoang sơ, rừng rú, núi đồi, nơi mà khung cảnh tự nhiên vẫn chưa nhiều thay đổi.
Dự án nằm sâu trong núi nên hai mướn khách sạn ngoài này, đợi đến sáng mai sẽ vào. Nói khách sạn cho oai chứ thực ra là căn nhà ba tầng m phòng trống được chủ nhà tận dụng cho mướn để kiếm thêm thu nhập.
Đứa bé trên tay bà chủ nhà th Steven thì khóc thét lên vì tưởng là khổng lồ khiến Diệp Trân được một trận cười nghiêng ngả. Vóc dáng cao to hơn một mét tám mươi của đối với trẻ con vùng quê chưa lần tiếp xúc với khách ngoại quốc thì đúng là dọa thật.
Bóng chiều tắt hẳn và màn đêm lan dần khắp chốn, những con đường cả ở vùng quê heo hút lẫn thành phố hoa lệ đều khoác lên tấm áo đen ểm những ánh ện vàng. Thủy Nguyệt cũng thay bộ đồ màu đen, bịt mặt bịt mày bắt ta xi đến nhà hàng Redsun. cô gái như Ninja ngồi trên xe mà bác tài cũng tim đập chân run, cố chạy cho thật nh.
Tới nơi, qua lớp cửa kính, Thủy Nguyệt th Vỹ Đình và Như Ý vui vẻ cùng nhau dùng bữa, quay mặt vào trong nên kh biết đang chăm chú quan sát . Như Ý thì nh chóng nhận ra Thủy Nguyệt vì chỉ mỗi cô hướng ánh mắt về phía họ. Thế là, Như Ý cố cười thật tươi, làm như cả hai đang trò chuyện thân mật mặc cho Vỹ Đình chỉ cắm cúi ăn.
Trở về nhà, Thủy Nguyệt tắt ện chui vào chăn, bóng đêm tĩnh mịch mang theo tiếng thở dài của con gái.
- Cho dù vì lý do gì thì đã nói dối em, Vỹ Đình à, sau này, em làm mà tin đây?
Cô trằn trọc cả đỗi vẫn kh ngủ được, cứ lăn qua lộn lại, bấm ện thoại lên xem thì th đã ba giờ sáng, cũng may ngày mai là cuối tuần, kh đến c ty, nếu kh thì phòng biên tập sẽ một con gấu trúc lạc. Đêm nay, cô kh biết, phía dưới cổng nhà , đàn cô yêu đã đứng đó tr lên suốt m tiếng đồng hồ.
Vì Chu Hồng việc kh tới đón Như Ý được nên Vỹ Đình đưa cô về. Khi quay xe chạy đến nhà Thủy Nguyệt thì th đèn đã tắt, sợ làm cô tỉnh giấc nên kh dám gọi ện, cứ trân trân ô cửa từ mười giờ đêm đến tận một giờ sáng mới rời .
Trời vừa hửng nắng, Vỹ Đình đã lái xe chạy đến rủ Thủy Nguyệt cùng ra ngoài chơi. Bây giờ, cứ mỗi một giây một phút rảnh rỗi đều muốn dành hết cho cô, và cũng là bù đắp cho chính bản thân .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Con đường rợp trong sắc vàng của hàng cây ngân hạnh chạy dọc hai bên tr đẹp đến nao lòng. Những chiếc lá lộng lẫy, đu đưa theo gió như những đôi chân thiên nga đang tung một vũ ệu trên nền trời x thẳm.
Vỹ Đình bóc vỏ chiếc kẹo ngân hạnh, cho vào miệng Thủy Nguyệt nắm tay cô dạo bộ trên đường. Khung cảnh mùa thu nên thơ, lãng mạn, đẹp như một bức họa cổ tích. Chốc chốc, lại quay sang cô mỉm cười, hạnh phúc ngỡ như xa vời nay đã trong tầm với.
- Hôm qua em kh ngủ được à? Nhớ ?
- Kh , tại em viết kịch bản khuya quá thôi.
Vỹ Đình cô, hơi chút chau mày, hôm qua đến nhà cô là đúng mười giờ, lúc đó, đèn đã tắt, làm mà cô thể làm việc trong bóng tối được, cô rõ ràng là đang nói dối, thầm nghĩ chắc là cô đang giận vì kh nhận lời ăn tối cùng đây mà.
Đôi chân ngừng lại, thôi kh bước nữa, đưa tay xoay Thủy Nguyệt đối diện từ từ cúi xuống. Khi hai đôi môi vừa chạm nhau, cô chợt quay mặt , tránh né khiến chơi vơi, hụt hẫng giữa muôn vàn cảm xúc.
- Em làm vậy? Đang giận ? – Vỹ Đình chùng giọng hỏi.
- Vỹ Đình, đối với em là nghiêm túc ? … ý định sẽ tiến tới hôn nhân với em kh? – Thủy Nguyệt thoáng chút ngập ngừng.
- Đương nhiên nghiêm túc, nếu em đồng ý, ngay ngày mai, chúng ta sẽ đăng ký kết hôn.
- A. Em chỉ buột miệng hỏi thôi mà, đừng nghiêm trọng quá chứ.
- Em dám trêu hả?
Vỹ Đình đưa tay toan nhéo đôi má bầu bĩnh đối diện, Thủy Nguyệt bật cười, xô , bỏ chạy. Chính khi nói ra lời đó đã xóa tan mọi nghi ngờ trong cô.
Những chiếc lá vàng cuốn theo bước chân đôi tình nhân đang đuổi bắt nhau. Mùa thu là mùa của tình yêu, cảnh sắc khiến ta yêu ngay từ cái đầu tiên, cũng giống Vỹ Đình yêu cô từ ngày đầu, sâu đậm và da diết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.