Tình Yêu Phong Vân
Chương 119: Tình Một Đêm - 1
Những tháng cuối năm luôn là thời ểm chạy nước rút của các ngân hàng. Sau khi kết thúc một ngày mệt mỏi, Mạc Cách Tùng chưa kịp mừng thì nhận được cuộc gọi từ ba , bảo buổi tiệc sinh nhật của con gái bạn nhưng đột nhiên th trong kh khỏe và kêu đến dự thay.
thở dài, đưa mắt vào khoảng kh, sinh nhật tiểu thư nhà tài phiệt bao giờ cũng sẽ màn khiêu vũ. Bản thân chẳng muốn đơn thương độc mã đến đ tạo cơ hội cho các cô gái tiếp cận. Kh bạn cùng, ta ra mời bắt cặp nhảy chẳng lẽ lại từ chối.
Vốn muốn nhờ cô em họ hờ nhưng nhớ tới việc cô đang nằm trong tầm mắt của chủ tịch Thịnh Vũ nên là thôi. Nghĩ tới nghĩ lui, l máy gọi cho Hạ Hạ.
- Du Thi Hạ, cô biết khiêu vũ kh?
- chút chút, nhưng ạ?
- À. nhờ cô tối nay làm bạn đồng hành cùng dự một bữa tiệc, tiền c…
- Kh đâu ạ, sẽ giúp , xem như là cảm ơn .
- Ờ. Vậy lát nữa đến nhà cô đón nhé. Trang phục các thứ cứ để lo.
- Vâng .
Vì Mạc Uy Long th báo sát giờ quá nên Mạc Cách Tùng vừa về đến nhà liền chuẩn bị như ên, vội vàng tắm gội ra s tóc, chọn quần chọn áo, xịt nước hoa… xong lại phóng như bay đến đón Hạ Hạ làm đẹp.
Cô nhân viên bán hàng th hôm trước đưa một cô gái đến đây mua váy giờ lại đưa một cô khác đến thì tủm tỉm cười, thầm nghĩ đại thiếu gia này thay yêu như thay áo. Lúc Hạ Hạ từ bên trong bước ra, Mạc Cách Tùng cũng ngạc nhiên thốt lên khen ngợi làm cô thẹn đỏ mặt.
- Đẹp đ. Thế mới xứng đôi với chứ.
Dứt lời, th toán nắm tay cô dẫn ra xe vì lo vạt váy dài kia sẽ khiến cô bị vấp ngã bởi đôi giày cô đang mang gót khá cao.
Bữa tiệc xa hoa quy tụ nhiều những th niên thiếu nữ. Sự mặt của họ như một cách truyền bá hình ảnh của gia đình, củng cố các mối quan hệ và để cho mọi biết rằng họ chỗ đứng trong xã hội và tồn tại trong giới thượng lưu. Các bậc tiền bối đều đem con cái theo nhằm mục đích trình làng thế hệ thừa kế tương lai.
Khi Mạch Cách Tùng bước vào, các ánh mắt đều đổ dồn về và cô gái bên cạnh. Vì thường xuyên đảm nhận vai trò MC cho các sự kiện lớn của Thịnh Vũ nên Hạ Hạ cũng từng tiếp xúc nhiều nhân vật trong giới này, đ.â.m ra cô tự tin giao tiếp và chào hỏi mọi xung qu làm cho Mạc Cách Tùng vô cùng hãnh diện.
Tuy nhận chức chủ tịch LEbank đã lâu nhưng bọn họ vẫn cứ l cớ chúc mừng để mời mọc, Hạ Hạ đứng bên cạnh cũng kh thoát khỏi. Mới tan làm chưa kịp ăn gì, bụng đói nên uống m ly mà cả hai đã xây xẩm mặt mày.
Vào cuối thu, bóng tối dường như bu xuống cũng nh hơn. Thủy Nguyệt vừa dọn rửa chén bát xong thì Vỹ Đình đến. Mới bước vào cổng, đã ôm chầm l cô, mặt vùi vào trong tóc, cô ngửi th trên mùi thuốc sát trùng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- mới từ bệnh viện ra ?
- Ừ, thăm mẹ. - Vỹ Đình đáp, đôi tay càng siết chặt hơn.
- Mẹ làm ? - Cô vội đẩy ra, giọng đầy lo lắng.
- Bệnh cũ tái phát mà.
- ăn tối chưa? Em mới ăn hết cơm .
- Nấu mì cho .
Tr bộ dạng mệt mỏi của yêu, Thủy Nguyệt th xót xa trong lòng, thầm nhủ bản thân sau này trở thành vợ sẽ chăm sóc cho thật chu đáo, đến từng bữa cơm, giấc ngủ. Vỹ Đình ăn xong, ngước lên, th cô kh chớp mắt thì mỉm cười, gọi khẽ.
- Em à.
- Hả? ?
- Đêm nay ở lại nhé.
- A. Được. Để em l chăn cho .
Dứt lời, Thủy Nguyệt chạy vụt lên tầng một. Vỹ Đình đứng dậy, rửa mặt tới tựa lưng vào sô pha, nhắm mắt. Cô nhẹ nhàng đặt chăn gối xuống và đến ngồi kế bên. Đang định gọi thì đột nhiên ngả đầu tựa vào vai cô.
- Cho dựa một lát.
- Vỹ Đình, gối lên chân em này, để em xoa đầu giúp .
Vỹ Đình mỉm cười, làm theo lời Thủy Nguyệt. Bao nhiêu năm qua, những lúc mệt mỏi và đau khổ, đều mong ước được một lần gục trên vai cô, được cô vỗ về, an ủi. Nay ước mơ đã thành sự thật, đối với mà nói cô kh chỉ là tình mà còn là thân của nữa.
Tối nay, bác sĩ lại th báo tình trạng mẹ kh m khả quan. Nếu ều tồi tệ nhất xảy ra thì trên thế giới này chỉ còn mỗi cô là bến đỗ mà thôi. cũng mong muốn thực hiện nguyện vọng của mẹ trước khi quá trễ.
Bàn tay Thủy Nguyệt nhẹ nhàng xoa bên hai thái dương Vỹ Đình. Đến khi nghe tiếng thở đều đều, đoán chừng đã ngủ thì cô mới ngừng lại. Tr dáng vẻ của lúc say giấc thật hiền biết bao, cô khẽ chạm ngón tay vào sống mũi , thầm gh tị, tạo hóa lại ưu ái đàn này quá thế. Suy nghĩ một hồi, cô mỉm cười, cho rằng kh gì đáng gh tị cả, bởi vì sắp thuộc về quyền sở hữu của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.