Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 12: Bị Phó Tổng Tán Tỉnh - 2

Chương trước Chương sau

Nói xong, cô quay bỏ một mạch. Kh đâu lại gặp một tên sếp biến thái, như kiểu một đẹp trai, nhà giàu lướt ngang qua cô bé lọ lem mặt mũi tèm lem lọ nghẹ đem lòng yêu thương, xong, ngay hôm sau sẽ đem kiệu đến rước.

Tuy Thủy Nguyệt thích viết tiểu thuyết nhưng cái kiểu vừa gặp mà yêu thế này thì cô chưa bao giờ đưa vào trang gi cả. Nhân vật nam chính và nữ chính dưới ngòi bút của cô trải qua bao nhiêu sóng gió, hỷ nộ ái ố mới dần nảy sinh tình cảm chứ kh như mua cá vậy.

Kiến Quốc theo bóng lưng cô mà bật cười, kh tưởng tượng nổi bản thân vừa bị từ chối, dẫu đây cũng là lần đầu tiên tán tỉnh nhân viên kể từ ngày về Thịnh Vũ, thầm nghĩ lẽ nào bản thân vì làm việc nhiều quá mà độ đẹp trai giảm sút chăng, thế là quyết định ngày mai sẽ tút tát lại nhan sắc.

Trời càng về chiều càng trở nên lạnh lẽo, mới năm giờ mà tr tối thui, hai bên đường đã lác đác lên đèn. Chiếc xe chở Vỹ Đình lao nh ra khỏi cổng, nhác th trạm xe buýt cô gái đang đứng một , dáng hình thân thuộc, gấp gáp giục Tuấn Kiệt.

- Mau dừng xe.

Tên trợ lý nh chóng tấp vào lề, còn chưa hiểu gì thì Vỹ Đình đã trỏ tay ra phía sau.

- Kh nói cô nghỉ phép hết tuần ?

Tuấn Kiệt theo ngón tay của sếp, mặt lúc này trở nên ngu đần, rõ ràng Diệp Trân nói Vương Nhược cho cô gái nghỉ hết tuần mà, giờ lại xuất hiện ở đây nhỉ, còn mặc đồng phục c ty nữa. còn chưa đáp lời thì Vỹ Đình mở cửa nhảy xuống.

Chiếc ện thoại đổ chu liên hồi, Thủy Nguyệt vội cho tay vào túi lục lọi, luống cuống thế nào đánh rơi xấp tài liệu Vương Nhược đưa xuống đất, vừa lúc gió thổi đến, cuốn bay lên vương vãi khắp nơi.

trước sau th đường vắng vẻ, cô vội lao ra nhặt l nhặt để, bỗng một ánh sáng lóe lên, ngẩng đầu thì chiếc ô tô đã quá cận kề, cô chỉ kịp nghe tiếng một đàn la lên thất th. Tiếp đó là cảm giác đang nằm gọn trong một vòng tay ấm áp, lực ôm chặt đến mức khiến cho cô thở cũng thật khó khăn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Dần l lại bình tĩnh, cô khẽ nhích chân, ngước tr lên. Th trước mặt là một đàn cao lớn mặc tây trang, ánh mắt sâu thăm thẳm tựa hồ đáy vực, cô liền vội đẩy ra, giọng vẫn còn run run.

- Cám… cám ơn .

Ánh mắt Vỹ Đình kh dời khỏi khuôn mặt Thủy Nguyệt, đôi tay vẫn giữ chặt kh bu. Phía bên kia, chiếc xe buýt cuối cùng cũng vừa lướt ngang, tiếng còi xin đường làm cô như bừng tỉnh, bất giác quay sang.

Tuấn Kiệt lúc này cũng vừa hớt hải chạy qua, mặt x lè x lét, còn tưởng sắp mất chốn nương thân. Vừa định há miệng hỏi thăm thì nhác th ánh mắt của Vỹ Đình nên im lặng.

- Đó là chuyến cuối ngày kh? - Vỹ Đình lên tiếng hỏi.

Thủy Nguyệt khẽ gật đầu, liền nắm tay cô dắt sang bên kia đường, đẩy ngồi vào xe.

- Nói địa chỉ , chúng sẽ đưa cô về. – nghiêm giọng cất lời.

- Kh cần phiền đâu ạ, sẽ đón taxi.

- Địa chỉ?

- Hả, à số 277 đường X.

Cô chẳng hiểu bản thân lại khai rõ nơi ăn chốn ở của với lạ như thế, giọng ệu đàn này xem ra uy lực, đôi nét giống với Văn Phong nhưng Văn Phong trước giờ nói chuyện với cô luôn nhẹ nhàng, từ tốn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...