Tình Yêu Phong Vân
Chương 122: Kiến Quốc Đau Lòng - 2
Lát sau, Lộ Tinh Văn nhảy vô. Kiến Quốc th đ quá nên đứng lên, ra ngoài để họ bàn c việc. Mới bước m bước thì gặp Thủy Nguyệt cũng đang tiến đến, đoán là cô tới phòng Vỹ Đình.
- Kiến Quốc. – Thủy Nguyệt nhỏ giọng chào .
- Ừ. Sắp kết hôn ? – cười thật buồn, hỏi khẽ.
- Dạ. – Cô chậm rãi gật đầu.
- Nguyệt nhi, sống thật hạnh phúc em nhé, thành tâm chúc phúc hai .
- Cám ơn .
Kiến Quốc cố gắng nén đau thương vào trong tim, cảm giác như bản thân sắp kh chịu nổi sức ép, giả vờ cười thật tươi nh chóng chào tạm biệt, gấp gáp trở lại phòng làm việc.
Vừa đến nơi, gục xuống, một tay ôm ngực, một tay nắm chặt cạnh bàn, hơi thở dần trở nên khó nhọc. vốn nghĩ sẽ ổn nhưng khi đối mặt với cô, mới biết kh ổn chút nào, lý trí bắt bu bỏ mà trái tim lại kh bu tha chính .
Tần Vy An lúc này bước vào, tr th bộ dạng của liền vội vàng chạy đến bên cạnh, rối rít hỏi han.
- Lâm phó tổng, làm vậy? đau ở đâu ?
- Bác sĩ Tần, thuốc giảm đau kh? Tim đau quá, làm bây giờ?
nằm mơ thì Tần Vy An cũng chưa từng nghĩ đến việc Kiến Quốc sẽ bật khóc vì một con gái. những giọt nước mắt rơi từ khóe mi đàn , cô xót xa vô cùng, lòng cũng đau theo nỗi đau của . Chẳng biết làm cho , cô quỳ xuống, ghì c.h.ặ.t đ.ầ.u , an ủi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Sẽ kh đâu, Kiến Quốc, sẽ qua thôi mà, mạnh mẽ lên .
Như đứa trẻ đánh mất món quà quý giá, Kiến Quốc òa khóc nức nở. Tần Vy An kh dằn lòng được cũng sụt sùi theo, nước mắt cô thấm ướt mái đầu đàn . Cô đâu ngờ đoạn tình cảm này lại khiến thương tâm như vậy.
Tâm trạng Kiến Quốc tệ mười thì Thủy Nguyệt cũng năm, sáu. Cô tựa lưng trước phòng Vỹ Đình một hồi lâu mới bước vào. Ban nãy, th ệu bộ Kiến Quốc kh ổn nên cô quay lại xem , đúng lúc Tần Vy An đến và quên đóng chặt cửa nên cô đã nghe th tất cả.
Vỹ Đình tr th Thủy Nguyệt liền đứng dậy, bước ra khỏi bàn làm việc. Vì nhớ cô nên mới n tin gọi cô lên. Cô nh chóng tiến lại, vòng tay ôm chặt l thân .
- Em vậy? – ngạc nhiên hỏi.
- Em nhớ quá, ngay cả lúc ôm thế này thì em cũng th nhớ .
- cũng nhớ em.
Đây là lần đầu tiên Vỹ Đình nghe cô nói nhớ nên vui, đôi tay càng siết chặt cô, nhẹ hôn lên mái tóc đen tuyền vương mùi thơm hương bưởi. kh biết cô đang khóc, mãi cho đến khi cảm nhận vạt áo ươn ướt, mới vội vàng bu tay, giữ l đôi vai cô, cất giọng lo lắng.
- Em à, em lại khóc? Xảy ra chuyện gì ?
- Kh , là tại em hạnh phúc quá thôi, cứ nghĩ sắp vé th hành tới xã hội thượng lưu nên vui quá kh kiềm nén được.
- Ôi trời, làm sợ suýt ngất, từ bao giờ mà bé yêu của trở nên tham sang như vậy hả? - Vỹ Đình đưa tay nhéo vào má cô.
Thủy Nguyệt cố gượng cười, lại tiếp tục nhào vào lòng . Cô kh thể nào nói chuyện mà cô nghe lén bên phòng Kiến Quốc cho được. Chỉ mong đó mau chóng quên , đừng đau khổ nhớ nhung gì nữa. Bản thân cô cũng biết đã yêu chồng tương lai này quá nhiều , nếu kh , đời cô sẽ buồn biết m.
Chưa có bình luận nào cho chương này.