Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 124: Có Những Niềm Riêng Buộc Phải Chôn Sâu - 2

Chương trước Chương sau

Hoàng Thế Hải nhấp ngụm trà, trầm ngâm một đỗi. Đoạn, lên Như Ý, hạ giọng.

- Như Ý à, con và chủ tịch Mạc Cách Tùng quan hệ gì?

- Chỉ từng là bạn học và đồng nghiệp thôi. vậy ba?

- Ba th hai đứa cũng đẹp đôi, con

- Kh đâu ạ. Ba gọi con đến là hỏi chuyện này ? Con và đó kh thể nào đâu ạ. Nếu như ở bên kh thích thì con sẽ c.h.ế.t đ.

Dứt lời, cô đứng phắt dậy, cúi chào ra. Hoàng Thế Hải theo, thở dài.

Hiện tại, phía ngân hàng LEbank đã ngưng hỗ trợ, các khoản nợ đều lên nợ xấu, nếu Hoàng Hải kh chi trả được thì họ sẽ tiến hành phát mãi tài sản để thu hồi nhưng mà chỉ mỗi đứa con gái này thôi, nếu nó c.h.ế.t thì còn ý nghĩa gì nữa đâu.

Nghĩ tới nghĩ lui, Hoàng Thế Hải quyết định thôi đành cố xoay sở trong khả năng của chứ kh nói cho Như Ý biết tình trạng của c ty.

Kim đồng hồ xoay vòng theo nhịp thời gian trôi. Đúng ba giờ chiều, Vương Nhược gấp rút xuống phòng chụp ảnh để thực hiện bộ ảnh cưới cho cặp đôi Vỹ Đình và Thủy Nguyệt. Theo kế hoạch thì bộ ảnh trong studio này sẽ tiến hành trước, sau đó sẽ là ngoại cảnh.

Ánh đèn bật sáng, Thủy Nguyệt từ phòng trang ểm bước ra, bộ váy trắng tinh khôi càng tôn lên vẻ đẹp dịu dàng và ngọt ngào của cô, còn Vỹ Đình thì ển trai trong bộ tuxedo trắng thắt nơ và quần âu màu đen lịch lãm. Phong cách trang ểm nhẹ nhàng của cô dâu, chú rể cùng kiểu tạo dáng đơn giản vào khung hình làm nên những bức ảnh cực kỳ lãng mạn.

Phía sau tấm màn, Kiến Quốc lặng lẽ cùng Tần Vy An đứng . Cô gái yêu lúc này đang hạnh phúc bên bạn thân của . còn từng mơ ước chính tay sẽ chụp những bức ảnh cô dâu đơn cho Thủy Nguyệt nhưng giờ đây đã mãi mãi chẳng còn cơ hội nữa . Khẽ thở dài nuối tiếc, nh chóng rời , thẳng lên sân thượng, Tần Vy An sợ nghĩ quẩn nên vội vàng bám theo.

Cơn gió thu se lạnh trong ánh nắng chiều óng ả đổ dài trên những bờ tường, nhuộm vàng những nhành lá. Kiến Quốc đứng im lìm, về phía xa xôi, tr như kẻ lãng du đang ngóng chờ hoàng hôn đến.

Sau lưng , Tần Vy An cũng đang lặng lẽ hướng ánh mắt về nơi . Hai con đều mang trong lòng nỗi buồn thương như vô tận, những xô bồ, nhộn nhịp chốn thành đô chẳng thể làm họ vơi bớt cô đơn, khắc khoải.

Buổi chụp hình kết thúc thì trời đã chiều liêu. Vỹ Đình Thủy Nguyệt cười tươi như hoa khi xem lại các bức hình mà xúc động vô cùng, đây cũng là lần thứ hai cùng cô chụp ảnh cưới, tất cả cứ như cuốn phim đang phát lại vậy. Thế nhưng, trong lòng cũng mơ hồ d lên nỗi lo sợ, sợ tới phút cuối thì chuyện của năm xưa lần nữa lặp lại.

- Vỹ Đình, thay đồ còn về nữa. – Cô ngẩng lên, cất tiếng giục.

- À, ngay đây, chờ nhé.

Thủy Nguyệt tr theo dáng khuất sau tấm màn, thoáng chút ngạc nhiên. Ban nãy, cô chẳng biết đang suy nghĩ gì mà cứ như kẻ thất thần.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Vương phó tổng, cám ơn . – Cô tiến lại phía Vương Nhược, khẽ mỉm cười.

- về trước đây, chụp ngoại cảnh sẽ vất vả, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.

- Vâng .

Chờ Vương Nhược và các nhân viên trang ểm , Thủy Nguyệt mới đến ghế ngồi đợi. Vì những bức ảnh cuối là Vương Nhược chụp chú rể đơn nên cô đã thay đồ và tẩy trang trước.

Phía bên trong, Vỹ Đình đưa tay cấu chặt vào tấm màn khiến nó nhăn nhúm, những khoảnh khắc năm xưa liên tục ùa về làm thần trí kh còn tỉnh táo nữa, hình ảnh cô kéo va li, tuyệt tình bước cứ lởn vởn trong đầu. Đợi mãi chẳng th bước ra, Thủy Nguyệt sốt ruột tiến đến vạch màn ngó vào.

- ơi…

Trong phút chốc, gương mặt cô trở nên biến sắc khi th đôi mắt như ngàn tia lửa hận, triệu nỗi bi ai của .

- … á.

Chưa kịp thốt nên lời thì Thủy Nguyệt đã bị Vỹ Đình bất ngờ tóm l, ôm chặt vào lòng, hung hăng mà hôn. Cô hoảng loạn đẩy ra trong vô vọng. Bờ môi bị khống chế nên chẳng thể nào lên tiếng được, cảm giác như bản thân sẽ c.h.ế.t vì ngạt khí, cô cố dùng hết sức vùng khỏi tay .

Đúng là lúc sắp c.h.ế.t thì con ta sẽ trỗi dậy bản năng sinh tồn, trở nên mạnh mẽ hơn. Lực đẩy khá mạnh khiến Vỹ Đình loạng choạng ngã vào bức màn, may trụ lại được, còn Thủy Nguyệt mất đà chới với nhào luôn xuống sàn. Lúc này, mới sực tỉnh, vội vàng chạy đến đỡ cô.

- Em à, em làm kh? bị đau chỗ nào kh?

- định cưỡng bức em hay gì vậy? lại thế này? – Cô tủi thân quát lớn.

- Xin lỗi em, … là tại

Cô khóc rống lên như trẻ con bị bắt nạt. Vỹ Đình bối rối, xoắn xuýt chẳng biết làm , liên tục xin lỗi xin , l lý do lý trấu này nọ để cô giảm nhẹ tội cho . Cứ mỗi lần sấn lại đều bị cô đẩy cho ngã dúi dụi. Dù chân đang đau, dẹo tới dẹo lui nhưng cô nhất quyết kh để bế. Vỹ Đình hối hận vô cùng, cứ tò tò theo sát bên cạnh.

- Em à, chân đau thì bỏ giày cao gót ra , kh lại ngã đ.

Gần tới thang máy thì Thủy Nguyệt ngã thật, lại tiếp tục khóc váng lên, thầm nghĩ làm một trận la liệt như vậy cho tởn, sau này kh dám ức h.i.ế.p nữa. Vì biết giờ này cả c ty đã về hết nên cô mới dám làm thế, chứ nếu kh thì cái mặt của vị hôn phu tương lai đem chà nhám cũng chẳng sáng lại được.

Vỹ Đình thiếu ều muốn quỳ lạy cô luôn, chẳng hiểu đột nhiên trái sầu riêng lại biến thành trái mít ướt thế này kh biết. Mãi đến khi thang máy xuống tới tầng một, cô mới ngừng khóc, đồng ý cho bế ra xe.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...