Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 130: Bệnh Viện Thành Phố - 2

Chương trước Chương sau

Đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa phòng, Vỹ Đình nh chóng bước đến cạnh giường, nắm chặt l tay Quế Lệ Na. Ban nãy, đang làm việc thì nghe dì Hà th báo mẹ đã tỉnh lại nên gấp rút chạy tới đây. Tr th , ánh mắt Quế Lệ Na lóe lên ý cười.

- Mẹ, mẹ nhận ra con kh?

Đôi mắt bà khép lại mở ra, ngỏ ý biết là . Vỹ Đình trấn an bà nhiều, cũng đem chuyện đã bạn gái và đang lên kế hoạch tiến tới hôn nhân nói cho bà biết, nhưng vẫn giấu thân phận của Thủy Nguyệt vì sợ bà bị sốc.

Chuyện năm xưa cô đoạn tuyệt và khiến thành ra bộ dạng thảm hại đó đối với một mẹ mà nói là kh chấp nhận được. định sẽ nói sự thật khi sức khỏe của bà đã tốt hơn.

Sau mỗi câu nói của , Quế Lệ Na đều tỏ vẻ thuận tình, nước mắt từ khóe mi liên tục rơi xuống. Trong lòng bà lúc này như gỡ được khúc mắc suốt bao nhiêu năm qua, cảm giác nhẹ nhõm vô cùng vì con trai đã thể bu bỏ quá khứ.

- Mẹ mau chóng khỏe lại nhé, mẹ còn gặp con dâu và bế cháu nữa đ.

Vỹ Đình đưa tay lau dòng nước mắt trên mặt bà. mong mọi chuyện sẽ theo sắp xếp của về quỹ đạo năm xưa, cả nhà sẽ lại đoàn tụ, sống cuộc sống êm đềm, vui vẻ bên nhau, mong những lỗi lầm, thù hận sẽ lùi xa, nhường chỗ cho tình yêu và hạnh phúc.

Cùng lúc này, ngay phía bên ngoài, Thủy Nguyệt đang lò dò tìm số phòng Vương Nhược nằm, suýt chút nữa thì cô đã vào nhầm nhưng vì nh chóng phát hiện ra nên tiếp tục ngó nghiêng tìm kiếm.

Chuyện Vương Nhược bị thương, sáng nay nghe Diệp Trân kể cô mới biết. Thầm trách Vỹ Đình chẳng nói chẳng rằng gì với nên cô tự , kh thèm nhờ chở. Sau khi dùng bữa trưa xong, cô tr thủ đón taxi vào bệnh viện luôn.

Nhác th Lộ Tinh Văn lững thững xách cơm xách cháo tiến lại, Thủy Nguyệt vội vàng chạy đến cạnh .

- Lộ thiên vương, lâu quá kh gặp .

- Chào biên tập Đỗ, à kh, gọi là chị dâu nhỉ?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Vẫn chưa cưới mà.

- Sắp còn gì. Vào thôi. – nháy mắt tinh nghịch.

Th Thủy Nguyệt lòng tới thăm, Vương Nhược lịch sự nên bảo chưa đói để còn nói chuyện với cô. Lộ Tinh Văn thì tự nhiên, mở hộp cơm ra ăn một , tuy vậy, mắt vẫn lia mắt sang bên này và tai vẫn dỏng lên, sẵn sàng trong tư thế nghe lén.

- Cũng may là bị nhẹ, nhưng cũng lâu lắm mới bình phục ha? – Thủy Nguyệt khẽ cất tiếng.

- Chắc tầm nửa tháng là lành nhưng độ vài hôm nữa thì xuất viện được. – cười đáp.

- Dạ.

- Buổi chụp ngoại cảnh xem ra dời lại .

- Kh đâu , còn nhiều thời gian mà.

Trò chuyện một hồi, đồng hồ th đã đến giờ, Thủy Nguyệt vội vàng chào tạm biệt quay ra. Đi ngang các dãy phòng bệnh, bước chân cô đột nhiên ngập ngừng.

Cô ước giá như thể biết mẹ chồng tương lai nằm ở phòng nào để mà vào thăm, nghe Vỹ Đình nói mẹ bị nhiều bệnh chứ chẳng nói chính xác là bệnh gì nên cô cũng lo lắm.

Tuy chọn cách tin tưởng nhưng cô luôn cảm giác Vỹ Đình đang giấu giếm ều gì đó. thậm chí chưa từng cho cô xem ảnh mẹ cũng như biết tên bà, cứ bảo rằng lúc gặp sẽ biết.

Còn trợ lý Tuấn Kiệt, mỗi lần cô mon men hỏi dò th tin của thì y là mười lần như một chục, đều l cớ nghe ện thoại, bận rộn này nọ, sếp kêu sếp gọi chạy mất dép, mặc dù cô th rõ màn hình ện thoại của đen thùi lùi, kh hiển thị gì cả.

Đôi lúc cô còn tưởng tượng ra mẹ là bà trùm của thế giới ngầm, nhưng cô cũng chẳng thể nào mà hỏi Vương Nhược và Lộ Tinh Văn được.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...