Tình Yêu Phong Vân
Chương 132: Bí Mật Kinh Hoàng - 2
Hạ Hạ sắc mặt trắng bệt của Thủy Nguyệt thì vô cùng lo lắng, kêu liền m tiếng chẳng nghe đáp lời, cô tiến lại, lay vai đàn chị.
- Chị ơi, chị kh khỏe ? Sắc mặt chị khó coi lắm.
- À. , chị th hơi chóng mặt.
Các nhân viên khác nghe Thủy Nguyệt nói thì tủm tỉm cười, ai cũng cho rằng cô thể là đang ốm nghén cũng nên, chủ tịch của họ ăn chay lâu năm, nay bạn gái thì dễ gì mà bu tha, còn sắp kết hôn nữa.
- Vậy chị bảo chủ tịch đưa về nghỉ sớm , đừng cố quá. – Hạ Hạ lộ vẻ lo lắng.
- Kh đâu, bận, chị sẽ tự .
Nói , Thủy Nguyệt nh chóng thu dọn và đứng dậy, rời phòng. Vì mải suy nghĩ về kế hoạch thoát thân nên khi vừa đến sảnh chính thì cô va luôn vào Kiến Quốc. th cô mặt mày trắng nhách, như kẻ lạc hồn liền hoảng hốt hỏi han.
- Nguyệt nhi, em vậy? Xảy ra chuyện gì ?
- Kiến Quốc, chở em về nhà với, em kh vững nữa .
chẳng biết cô gặp ma quỷ hay gì mà bộ dạng này, nhưng theo lời cô, nh chóng cúi xuống, bế cô ra bãi đỗ xe.
Suốt cả quãng đường, cô chẳng nói chẳng rằng. Mãi khi về đến nhà mới thốt lên một tiếng cám ơn vào. Kiến Quốc lo lắng chạy theo tóm tay cô kéo lại, muốn biết cô bị gì để còn nghĩ cách giải quyết giúp.
- Nguyệt nhi, rốt cuộc em làm vậy hả? Đừng làm lo chứ.
- Em th kh khỏe thôi, chắc là m hôm liền thức khuya quá.
- Em với Vỹ Đình cãi nhau kh? dám bắt nạt em ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Kh đâu.
- Vậy em mệt thế này mà kh đưa em về?
- kh biết, em th bận nên kh nói. Kiến Quốc, Vỹ Đình đang lo cho hôn lễ và mẹ trong bệnh viện nên chịu áp lực nhiều lắm, đừng nói cho nhé, em sợ lo lắng.
Kiến Quốc thở dài bất lực, bước ra xe, chạy mất hút. Lát sau, quay lại, đưa thức ăn và thuốc bổ cho cô, dặn dò nếu mệt quá thì gọi .
Thủy Nguyệt vâng dạ, cám ơn liên tục. Chờ khỏi, cô mới trở vào. Vì sợ quá mà cô chẳng còn thiết ăn uống gì nữa, chỉ tắm vội chui vào chăn.
Chợp mắt được một giấc thì nghe chu ện thoại reo vang, th tên Vỹ Đình trên màn hình mà Thủy Nguyệt cứ ngỡ như thần c.h.ế.t đang đến. Cô cố gượng dậy, vạch màn tr xuống, gắng l lại bình tĩnh, trước khi rời khỏi đây thì kh thể để nghi ngờ, nếu kh e là khó thoát.
Ruột gan Vỹ Đình lúc này nóng như lửa đốt. Ban nãy, vừa tan làm thì Kiến Quốc gọi ện mắng vốn việc vô tâm đến yêu bệnh mà cũng kh biết, đe rằng nếu kh lo được thì trả lại cho chăm sóc nên vội phóng đến đây.
Nhác th bóng cô xiêu vẹo bước ra, hận bản thân vô cùng. Cổng vừa mở, vội vàng lao vào, ôm hai vai cô, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt.
- Em bệnh kh nói với ? kh bảo đưa em về?
- Em sợ phiền , cho nên…
- là chồng sắp cưới của em đó, em nói phiền là thế nào hả?
dáng vẻ và giọng ệu của Vỹ Đình lúc này, Thủy Nguyệt liền nhớ đến chuyện hồi trưa, mặt mày cô lại tái mét, vùng ra khỏi tay , gấp gáp trở vào. Vỹ Đình hối hả chạy theo, ôm chặt l cô, gục đầu trên vai, giọng trở nên nặng nề.
- xin lỗi, kh nên lớn tiếng với em, tại lo cho em quá.
Vỹ Đình kh biết những lời quan tâm, yêu thương lúc này đối với Thủy Nguyệt mà nói chỉ là những lời thoại trong kịch bản của chính mà thôi, cũng như cô kh biết đang khổ sở và lo lắng đến thế nào vì sợ mất cô.
Cũng may là cô sợ quá mà phát sốt thật nên nào nghi ngờ gì, vội vàng đưa cô vào nhà, l chăn quấn lại chạy mua thuốc. cô run rẩy cứ tưởng cô lạnh chứ biết đâu vì sợ mà cô mới thành ra n nỗi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.