Tình Yêu Phong Vân
Chương 170: Biển Tình Buồn - 2
Vừa tr th Tuấn Kiệt ló vào, Vỹ Đình nh chóng ngồi thẳng lưng trên ghế, làm ệu bộ như kiểu đang chăm chú xem hồ sơ này nọ. Tên trợ lý ngập ngừng tiến lại, đến là phát khổ với vị sếp này. Nhớ hôm ở nhà quàn còn nói giọng tuyệt tình nhưng mới qua đôi, ba ngày liền đổi ý, bắt chạy ngược chạy xuôi tìm .
vâng lệnh bới móc cả cái thành phố lên, tìm về tận tỉnh D, cắt đứng c mộ mẹ Thủy Nguyệt, còn các c ty nào liên quan đến nghiệp vụ, chuyên môn của cô là cho mật thám vào đ ẩn quan sát hết, để lỡ cô nộp đơn xin việc thì bọn họ sẽ phát giác ra ngay. Thế nhưng, hơn một tuần nay chẳng th tăm hơi cô đâu cả.
- Vẫn chưa th ? – Vỹ Đình cất tiếng hỏi.
- Dạ vâng , em đang mở rộng tìm kiếm ra tỉnh thành xa hơn. Chắc c cô vẫn còn trong nước, em đã kiểm tra toàn bộ các sân bay , hoàn toàn kh tên cô .
- Ừ, tiếp tục . À, tiến độ Sunny House tới đâu ?
- Bên Lâm phó tổng báo cáo đã hoàn thành các hạng mục xây dựng chính ạ, còn phần nội thất bên trong, thiết bị các thứ thì tầm ba tháng nữa. Dự là trước tết sẽ hoàn thiện.
Tuấn Kiệt vừa trả lời vừa liếc tập hồ sơ trên tay Vỹ Đình, ngưỡng mộ vô cùng vì chữ chúc xuống dưới mà cũng thể đọc được, thầm nghĩ lẽ nào những xuất chúng đều làm chuyện ngược với lẽ tự nhiên ư, nào biết đang diễn sâu chứ thật ra vào đ đâu kia chứ.
Chờ đến khi Tuấn Kiệt lui ra, Vỹ Đình mới đưa tay kéo ngăn bàn. Xấp ảnh cưới chưa cất vô album vẫn nằm nguyên đó, gương mặt cô dâu với nụ cười mãn nguyện như xát muối vào trái tim .
Vỹ Đình mỉm cười chua chát, hai lần làm chú rể hụt khiến cảm giác bản thân tựa hồ nằm dưới đáy xã hội vậy. Đầu lại cúi xuống, tay lại tiếp tục thao tác trên máy tính và chồng hồ sơ cao ngất, cứ thế miệt mài đến tận chiều, kh ăn, chẳng uống. Chỉ khi cắm mặt vào c việc như thế này thì mới tạm thời quên nỗi đau.
Giờ tan tầm đến, Vỹ Đình nh chóng tắt máy rời phòng. Vừa bước chân ra khỏi cửa thì chạm mặt Vương Nhược và Diệp Trân. Cả ba chẳng ai nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào nhau mà thôi. Vương Nhược và Diệp Trân rủ nhau buồng thang khác, kh vào đứng chung với chủ tịch.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lái xe ra khỏi cổng Thịnh Vũ, Vương Nhược nh chóng phóng đến thăm Như Ý. Từ hôm gây án gặp nạn tới nay, cô cứ lúc tỉnh lúc mê, chưa hoàn toàn hồi phục nên lo.
Bệnh viện thành phố vào khung giờ thăm bệnh buổi chiều khá nhộn nhịp nhưng trong phòng dịch vụ vẫn yên ắng. Vị bác sĩ vừa kiểm tra xong, rời thì Như Ý cũng tỉnh lại sau một giấc ngủ dài. Mới mở mắt ra, cô đã th Vương Nhược, đang ngồi kế bên cạnh, đôi mắt chứa đựng muôn vàn thống khổ và ray rứt nhưng vẫn cố nở nụ cười dịu dàng.
- Em tỉnh , thật may quá.
- Vương Nhược. – Như Ý khẽ gọi tên thay cho câu chào.
- tin vui cho em đây. Vỹ Đình đã quyết định thu mua Hoàng Hải theo giá thị trường, vậy nên, em đừng quá lo lắng về các khoản nợ.
- , Mạc Cách Tùng đến tìm em kh?
- Kh . Em cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé, các hồ sơ chuyển nhượng, mua bán còn cần em ký tên.
Nghe nói, nỗi hoang mang trong lòng cô cũng bớt đôi phần. Thầm nghĩ nếu Mạc Cách Tùng kh đến tìm thì chắc c là chẳng chuyện gì nghiêm trọng , cô bé kia hẳn chỉ bị thương thôi chứ kh ảnh hưởng tính mạng. Cô kh hiểu lúc đó bản thân lại mất kiểm soát đến mức muốn g.i.ế.c Mạc Cách Tùng nữa, giờ nghĩ tới vẫn th sợ.
Vương Nhược đỡ Như Ý ngồi tựa vào gối với tay l hộp cháo còn nóng trên bàn, cẩn thận đút cho cô ăn. Cô yên tâm đón nhận sự chăm sóc của mà kh biết lòng đang dậy sóng, lương tâm cắn rứt mãi kh thôi, gương mặt đầm đìa nước mắt và những lời oán thán của Hạ Hạ khiến m đêm liền chẳng thể nào yên giấc.
Chu Hồng vừa vào thì nh chóng rời khỏi bệnh viện nhưng kh về nhà mà thẳng đến quán bar, trầm trong kh gian sôi động và men cay để tạm quên việc bản thân đang dung túng và che giấu cho tội ác. Tuy rằng Như Ý bị bệnh thật nhưng kh thể khiến lòng nhẹ hơn với lý do đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.