Tình Yêu Phong Vân
Chương 184: Dòng Đời Tất Bật Lo Toan - 2
Cùng lúc này, buổi họp giữa Vương Nhược với giám đốc sáng tạo và các nhà thiết kế trang sức tại phòng họp lớn của Thịnh Vũ cũng chính thức bắt đầu.
Và sau ba tiếng đồng hồ bàn tán, thảo luận, Vương Nhược quyết định dùng hình tượng hoa bách hợp lồng ghép với trời làm ý tưởng chủ đạo. Mọi thống nhất l tên “Ngôi tỏa sáng bầu trời đêm” để đặt cho bộ sưu tập cao cấp lần này.
Tan họp, ghé ngang phòng Vỹ Đình báo cáo, đồng thời ngỏ lời xin Vỹ Đình đồng ý cho Như Ý đầu quân về Thịnh Vũ và trở thành diễn viên độc quyền quản lý chi phối. Vốn dĩ mọi việc liên quan đến mảng giải trí trước giờ đều do Vương Nhược tự quyết nhưng lần này nghệ sĩ lại là Như Ý nên buộc hỏi qua ý kiến em.
Nghe Vương Nhược trình bày mong muốn và bệnh tình của cô bạn học, Vỹ Đình hơi chút trầm ngâm nhưng cũng gật đầu chấp thuận. Nhác th phó tổng cứ tần ngần mãi chưa , nhíu mày lên tiếng.
- còn chuyện gì ? Cứ nói , đừng ngại.
- Vỹ Đình, dạo này em hay tham gia các sự kiện lớn, thể… đưa Như Ý theo đồng hành cùng em kh? – Vương Nhược hơi chút ngập ngừng.
- muốn để cô l lại ánh hào quang bằng cách này ?
- , đó là cách nh nhất.
- Được, lịch trình em sẽ nói Tuấn Kiệt th báo với sau.
- Cám ơn em. về phòng đây.
Chờ khi cánh cửa đóng lại, Vỹ Đình vội lục tìm trong ngăn bàn. Lọ thuốc giảm đau chỉ còn một viên duy nhất theo tay rơi xuống, lăn mất hút. Đang bò lết dưới sàn tìm thì vừa lúc Tần Vy An mang bảng báo cáo tiến độ trường học và khu du lịch trên tỉnh L sang. Cô th mặt mày nhăn nhó liền chạy đến đỡ lên.
- kh? kiếm gì vậy?
- Thuốc giảm đau, còn một viên nhưng làm rớt .
- ngồi đây đợi một lát, xuống phòng y tế l lên ngay.
Tần Vy An hối hả chạy nh chóng quay lại, mệt đến thở chẳng ra hơi nữa. Cô lẳng lặng đưa thuốc và rót nước dâng tới tận miệng ngài chủ tịch. Khỏi hỏi thì cô cũng biết nguyên nhân, trời lạnh thế này, nếu chịu ở trong nhà sưởi ấm thì đâu đến nỗi, cứ uống rượu vác thân phơi ngoài ban c hóng gió hóng tuyết, kh nhức mới lạ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- đừng lạm dụng thuốc quá, kh tốt đâu. – Cô nói, giọng hơi chút khó chịu.
- biết , cô mang gì qua vậy? - Vỹ Đình vội đánh trống lảng để tránh bị Tần Vy An cằn nhằn.
- Là báo cáo tiến độ c trình trên tỉnh L, bảo Lâm phó tổng giục mà.
- À. Nhớ . sẽ tự xem, cô làm gì thì làm .
Dứt lời, Vỹ Đình chằm hăm lật giở và kiểm tra các báo cáo. đã từng dự tính khi nào các c trình trên tỉnh L hoàn thiện thì sẽ đưa Thủy Nguyệt lên du lịch và tham quan nhưng bây giờ mọi thứ đã tan thành mây khói, cô đang ở đâu, thậm chí còn kh biết nữa. Nhủ lòng hận nhưng lại càng thêm yêu.
Xử lý xong xuôi c việc trong ngày thì cũng gần năm giờ chiều, Vỹ Đình mỏi mệt vươn vai đứng dậy thu dọn trở về. Lúc dừng đèn x đèn đỏ, nhận ra chiếc ô tô đậu bên cạnh là xe của Như Ý. Nghĩ tới việc Vương Nhược nhờ vả, lại càng thêm nặng gánh lo, nhưng đã nhận lời thì thực hiện thôi chứ biết được.
Đèn vừa chuyển màu x, Chu Hồng đã vội nhấn ga phóng . Chẳng m chốc đã đến ểm hẹn, đó là một quán rượu chỉ dành cho giới thượng lưu vì giá thành đắt đỏ.
Hai mới chạm chân tới cửa phòng đã bị tên trợ lý chặn lại. Theo lời thì giám đốc Evelyn chỉ muốn gặp mặt một Như Ý để đàm phán. Tuy Chu Hồng lo lắng thối lui nhưng Như Ý vội trấn an cô trợ lý nh chóng bước vào.
Gã giám đốc đứng tuổi vừa th đẹp đã mê mẩn tới nỗi lé cả mắt, mau mắn bật dậy mời ngồi. Như Ý lịch sự cúi đầu cảm ơn tiến lại bên ghế. Ngoài hành lang, Chu Hồng nóng ruột tới lui. Đâu được một lúc thì Vương Nhược gọi đến, đầu máy bên kia, giọng lộ vẻ lo lắng.
- Như Ý ở cùng cô kh? gọi cho cô kh được?
- Vương phó tổng, chúng mới đến quán rượu, cô đang đàm phán với giám đốc c ty mỹ phẩm Evelyn…
- Mỹ phẩm Evelyn? Mau đọc địa chỉ quán đó cho .
Tiếng giục gấp gáp của Vương Nhược khiến Chu Hồng hốt hoảng, vội lắp bắp đọc từng chữ. Cô cũng linh tính chuyện chẳng lành nên chạy lại phía tên trợ lý, xin mở cửa cho vào trong xem thử nhưng tên đó mặt mày lạnh t, làm như kh nghe th. bỗng đâu hai tên tướng tá to cao nhảy bổ tới, tóm l cô kéo ra xa.
Đang bị bọn chúng lôi xềnh xệch thì đột nhiên nghe m tiếng đ.ấ.m “bộp, bộp”. Cô tròn mắt hai tên trai ngã quằn quại dưới sàn, tiếp đó là tên trợ lý và m tên nữa chẳng biết từ đâu xộc tới để cùng chung số phận.
Nhân viên quản lý quán rượu cúi đầu cung cúc một mạch đến trước căn phòng, run rẩy tra chìa khóa vào. Cánh cửa vừa tung ra, cảnh tượng đập vào mắt khiến Vương Nhược giận tái mặt. lao vào tóm l cổ áo tên giám đốc lúc này đang cố ôm hôn đẹp mặc cô vùng vẫy van xin.
Chưa có bình luận nào cho chương này.