Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 203: Bút Sa Gà Chết - 1

Chương trước Chương sau

Đúng bảy giờ sáng, vừa nghe chu báo thức, Lộ Tinh Văn vội vàng thức dậy và thu dọn đồ đạc. đưa mắt qu quất cũng chẳng th bốn kia đâu cả. Ngẩn ngơ hết một quãng, l lại tinh thần, bước lên nhà trên, chào tạm biệt ba mẹ Diệp Trân ra xe.

Gương mặt thiên vương chẳng giấu nổi nỗi buồn, đến cuối cùng, vẫn bu tay, để cô bước về phía đàn khác. Vì sợ th cảnh hai líu ríu trở về bên nhau nên nh chóng khởi động xe và rời khỏi.

Trời hôm nay trong, nắng vàng và mây vẫn bay trên đầu. Cảnh đẹp là thế nhưng lòng tựa hồ đang nổi bão. Lúc xuống đây, ôm theo hy vọng bao nhiêu để bây giờ lại tuyệt vọng b nhiêu. M năm , lẽ đã đến lúc nên vùi sâu mối tình nặng nợ, tìm lối thoát cho trái tim thôi đau.

- Hình như xe của Lộ thiên vương mới vụt qua thì . - Thủy Nguyệt kêu lên.

- Đúng , nó đâu thế nhỉ? - Kiến Quốc gương chiếu hậu, cất tiếng hỏi.

Diệp Trân vội bảo Kiến Quốc dừng lại. Vừa nhảy xuống, cô lập tức chạy theo chiếc xe của Lộ Tinh Văn. Thủy Nguyệt ngoái đàn chị, khẽ mỉm cười, cô tr cách đuổi bắt tình yêu của cặp đôi này thật dễ thương. Kiến Quốc nhếch miệng, quay sang.

- Ôi trời, bảo quay xe nh hơn kh? Chạy làm gì cho mệt vậy chứ?

- định mang em theo làm bóng đèn ? Mau về thôi. – Thủy Nguyêt dí dỏm cất lời.

Vì đang rầu rĩ thành ra Lộ Tinh Văn lái xe với tốc độ của “bà rùa ”. Vậy nên, Diệp Trân mới đuổi kịp. Vốn dĩ sáng sớm nay, cô đã nói chuyện cảm tình với Lộ Tinh Văn cho Steven nghe và cũng vui vẻ chúc phúc mặc dù tiết lộ bản thân đôi phần nuối tiếc, hụt hẫng.

Sau đó, lịch họp của Steven sự thay đổi nên xin phép trước. Cả ba chỉ là theo tiễn ra cổng làng. Diệp Trân định bụng chiều nay, trên đường quay lại thành phố sẽ ngồi xe của Lộ Tinh Văn nói rõ lòng với , nhưng chưa kịp về đến thì đã tót lên xe mà chạy thế này.

Bò chán, Lộ Tinh Văn thở dài một cái, tính nhấn ga vọt thì nhác th yêu dấu đang vừa chạy vừa la trong gương chiếu hậu. hoảng quá, nh chóng dừng xe, mở cửa nhảy xuống, phóng lại phía cô.

- Chị, chị kh? Chị ra đây làm gì vậy?

Diệp Trân thở chẳng ra hơi, h thì bị xóc, cô cúi gập , ôm l bụng. cái bản mặt con nai vàng ngơ ngác của Lộ Tinh Văn, cô chỉ muốn đạp cho lăn xuống ruộng luôn. Theo đuổi bao nhiêu năm kh nản, nay mới gặp chút khó khăn đã bỏ chạy.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Đuổi theo em chứ làm gì? Kh lẽ chị đuổi se sẻ.

- Em tưởng chị cùng Steven.

- Chị tiễn về, được chưa?

đứng im đối diện, chẳng hỏi thêm câu nào. Diệp Trân l hết can đảm, tiến đến gần. Thầm nghĩ đây coi như hình phạt dành cho vậy, lúc trước tỏ tình thì giãy lên như đĩa vôi, giờ lại mặt dày mày dạn thổ lộ cùng , thật là tréo ngoe.

- Tinh Văn, thật ra… em kh gánh nước được cũng kh , em sống ở thành phố, xài nước máy . Em kh biết nấu mì thì cứ ăn mì gói, em diễn kịch kh được thì cứ hát là được.

Nói , cô ngước . vẫn chưng ra cái mặt ngáo ngơ lại. Cảm giác như bản thân đang trò chuyện cùng một khúc gỗ, cô mím môi, tiếp lời.

- em kh nói gì?

- Em đang kh hiểu chị nói gì cả.

- Vậy thì đừng hiểu nữa.

Nét dịu dàng phút chốc bay biến, Diệp Trân hầm hầm quay phắt . Tên nhóc này thật khiến khác yêu thương kh nổi mà. Chẳng bảo nghệ sĩ dễ nhạy cảm , cô nói đến thế mà vẫn chẳng hiểu là gì, chắc là nghệ lẻ .

Mới bước được ba bước thì Lộ Tinh Văn đã nắm l tay cô, bất ngờ kéo lại. Trong phút chốc, cả cô nằm trọn trong lòng , cảm nhận toàn thân bị siết chặt và tiếng đàn trầm thấp vang nhẹ bên tai.

- yêu em, Diệp Trân à.

Dứt lời, Lộ Tinh Văn nới lỏng vòng tay, khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên bờ môi lần nữa ôm Diệp Trân vào lòng. Cô kh biết giọt nước mắt trên khóe mi đàn đang rơi xuống lưng .

khóc vì quá hạnh phúc, cứ ngỡ mối tình đã trôi xa vào mù khơi nhưng giờ đây lại nằm trọn trong tay. Hai bên đường, cây lá thôi đong đưa, lặng ngắm đôi tình nhân.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...