Tình Yêu Phong Vân
Chương 205: Em Vui Anh Sầu - 1
Buổi chụp hình quảng cáo cho bộ sưu tập thời trang mùa hè kết thúc vào lúc sáu giờ chiều. Tuy kh trang ểm cầu kỳ và váy áo đều hết sức đơn giản nhưng nàng Tịch Minh Nguyệt của Minh Nguyệt Quang vẫn khiến đối diện kh thể rời mắt.
Vương Nhược biết rõ ưu thế ngoại hình của Như Ý nên đã hướng dẫn cô tạo dáng với những tư thế độc đáo và kh kém phần khiêu khích, phô trọn đôi chân thon dài thẳng tắp.
Khoảng thời gian này, nhận th cô dường như cố ý tránh né , luôn l lý do quá bận rộn với các hoạt động và cần tận dụng thời gian rảnh để nghỉ ngơi. Vậy nên, quyết định sắp xếp c việc, đích thân thực hiện bộ ảnh kỳ này.
- Cảm ơn mọi , mọi vất vả .
Như Ý cúi đầu chào tạm biệt những nhân viên trong ê kíp. Khi bắt gặp ánh mắt Vương Nhược, cô liền giả vờ làm rơi đồ, cúi xuống nhặt để tránh ánh của . Nhưng lúc vừa mới bước ra tới cửa liền bị chặn lại.
- Đi dùng cơm tối cùng luôn nhé, đã nói với Chu Hồng kh cần tới đón em, sẽ đưa em về.
- Vương Nhược, em cảm th hơi mệt.
- Bây giờ, đến mời em dùng cơm cũng khó khăn vậy ?
- À. Kh , thôi.
Lúc đôi nam nữ tiến đến thang máy thì chạm mặt Diệp Trân. Cô trợ lý khẽ cúi chào cùng họ bước vào. Chuyện cô và Lộ Tinh Văn chấp nhận quen nhau, cô vẫn chưa kế hoạch sẽ nói cho Vương Nhược biết.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phần Lộ Tinh Văn, sau khi trở lại thành phố, kh chịu ghé nhà mà nằm lết ở nhà Diệp Trân. Nói cứ ì ra làm nũng nên cô đành chịu, quẳng cho chùm chìa khóa dự phòng dặn khi nào thì khóa cửa giúp . Kết quả là hơn sáu giờ tối, cô quay về vẫn th lăn long lốc trong nhà.
Vì hợp đồng giữa Lộ Tinh Văn với Thịnh Vũ vẫn đang trong thời hạn nên cả hai cũng ngại tung tăng trên đường, sợ quần chúng thích ăn dưa phát hiện mất c ồn ào, ầm ĩ và lại tốn tiền ém tin nên dù mệt, Diệp Trân vẫn nấu cơm cho ăn chứ kh dám theo ra ngoài dùng bữa.
- Tinh Văn, sau này nếu như buồn chuyện gì thì cũng đừng ra ngoài uống rượu nhé. – Cô vừa gọt trái cây vừa nói.
- em vui kh hết, còn gì để buồn nữa chứ. Nhưng mà… em đang lo lắng ều gì?
Diệp Trân cúi xuống, khẽ lắc đầu. Chuyện giữa Từ Lưu Ly và Vương Nhược cô đã từng nghe kể qua, cũng vì một phút say xỉn mà thành ra n nỗi. Cô lo Lộ Tinh Văn giống của , buồn buồn uống vào gà hóa cuốc, gieo giống lung tung. Một theo chủ nghĩa hoàn hảo như cô tuyệt nhiên kh chấp nhận ều này cho dù yêu nhiều cách m chăng nữa.
- Diệp Trân, nếu như thật sự lúc buồn, sẽ nói cho em biết, em cũng hãy an ủi nhé.
Lộ Tinh Văn dụi đầu vào vai Diệp Trân, nũng nịu. Cô bu con d.a.o xuống, đưa tay vòng lên ôm l đầu , khẽ mỉm cười. Nếu như tâm sự gì cũng thể san sẻ với yêu thì nào đâu dùng tới bia rượu giải sầu kia chứ.
- Lộ thiên vương đổi cách xưng hô nh như vậy th ngượng miệng kh? – Diệp Trân vừa hỏi vừa cười.
- Kh . Hay là vẫn gọi em bằng chị nhé. Chị ơi, yêu chị.
- Nói linh tinh.
Cô bu tay, đẩy Lộ Tinh Văn ra, đưa mắt lườm một cái rõ sắc bén. Ví như lúc trước, th cô như vậy sẽ sợ mất mật nhưng bây giờ lại khác, tiếp tục nhào đến, dựa vào cô như kẻ kh xương, bắt cô đút trái cây cho ăn. Diệp Trân thoáng chút hối hận, ách giữa đàng lại quàng vào cổ, đèo bồng thêm chi một đứa trẻ để hầu hạ chăm bẵm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.