Tình Yêu Phong Vân
Chương 207: Yêu Quá Hóa Ác - 1
Thấm thoát đã vào cuối thu, tiết trời dần se se lạnh, cây lá thay màu, những con đường len giữa thành phố khoác lên tấm áo rực gam màu nóng với sắc vàng, đỏ của lá cây, mênh m.ô.n.g trong ánh nắng chiều dịu nhẹ. Thủy Nguyệt mơ màng hướng ánh mắt về phía trời xa qua ô cửa nhỏ. Bàn tay đặt trên trang gi trắng vô thức phác họa gương mặt đàn .
Chiếc ện thoại bên cạnh khẽ rung, dãy số tứ quý đã thuộc nằm lòng hiện lên khiến cô đột nhiên bất an, tim đập thình thịch. Sau khi hợp đồng khu nhà ở cao cấp Đ Dương được ký kết thì đây là lần đầu tiên gọi cho cô.
Dự án đó hiện tại vẫn đang suôn sẻ, phía giám sát của Thịnh Vũ hỗ trợ Nhất Tâm nhiệt tình, hàng hóa thì Kiến Quốc đã ký quyết định phê duyệt thay đổi và cũng nhập về c trường được hơn phân nửa , chung mọi việc khá ổn và nhẹ nhàng nhưng cô cứ cảm giác như thể đó chỉ là giai đoạn bình yên trước cơn bão vậy.
- nghe đây chủ tịch Vương.
- Em dùng cơm tối cùng . biết em nhà, cứ chuẩn bị từ từ, đợi.
Hôm nay là cuối tuần, vợ chồng Phương Giao Tình và Tăng Vỹ bồng con bồng cái dự đám cưới giám sát trưởng bên Thịnh Vũ vẫn chưa về tới, chỉ còn mỗi cô ở nhà. Nhưng lại biết rằng cô nhà vậy kìa. Vừa nghĩ, cô vừa cúi đầu tr xuống dưới, liền th đang đứng ở đó lên.
Thủy Nguyệt thở dài ảo não. Cô thay vội quần áo, mặt chỉ đánh một lớp phấn mỏng và thoa son nhạt bước ra. Cả hai sóng đôi hướng về phía đầu hẻm. Gió thu se sắt làm cô thoáng chạnh lòng, lặng trong mơ tưởng, đang ở nơi này nhưng tình đã trôi tận nơi đâu.
Bữa tối diễn ra trong bầu kh khí trầm lặng. Vỹ Đình chẳng đả động gì đến c việc, vẫn như hồi còn yêu nhau, gọi những món hải sản cô thích, bóc vỏ tôm và cua l thức ăn cho Thủy Nguyệt. Chính vì như vậy càng khiến cô thêm lo lắng nhiều hơn, cố cúi xuống ăn nh nhất thể, chỉ mong xong bữa để thả cho về, chứ cứ đà này chắc cô bệnh tim mà c.h.ế.t mất thôi.
Khi món cuối cùng vừa hết, Thủy Nguyệt mừng như được mùa, vội gọi tính tiền. Lát sau, nhân viên đưa hóa đơn đến bàn, cô đưa tay toan l nhưng Vỹ Đình đã nh hơn cô.
- Để .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Ai lại để chủ đầu tư mời nhà thầu chứ, cho xin hóa đơn.
- Là mời em mà. Em cứ xuất hóa đơn về kê khai phí tiếp khách nếu muốn. Còn nữa, ngồi đây kh với thân phận của chủ đầu tư. Nếu em th áy náy thì dạo cùng một lát là được.
- lại áy náy chứ?
Tuy nói là thế nhưng Thủy Nguyệt vẫn trèo lên xe cho Vỹ Đình chở dạo, nếu mà dong thẳng về nhà luôn e lại làm phật ý.
Xe chạy qua hết m đoạn đường và dừng lại bên dòng s ven thành phố. Cô hít một hơi thật sâu bước xuống, theo Vỹ Đình đến cạnh bờ. Hơi nước lành lạnh bốc lên làm cô thoáng rùng , tất cả những nơi từng in dấu kỷ niệm cùng đều khiến cô kh thoải mái, cả cái nhà hàng ban nãy cũng vậy. Đến một thì hồi tưởng và tiếc nhớ, nhưng cùng lại cảm th ớn ớn thế nào .
Trong giây phút, đột nhiên Thủy Nguyệt chợt nghĩ khi nào bị Vỹ Đình xô cho một cái, lộn cổ xuống s mà c.h.ế.t luôn kh. Cô cũng chẳng con mèo Oggy trong hoạt hình, xuống đó thể phồng bụng lên uống cạn nước và sống tiếp. Đang bất an thì cánh tay bỗng len vào, vòng ra trước ôm chặt thân cô.
- Chủ tịch, làm gì vậy? – Thủy Nguyệt hốt hoảng cất tiếng.
- Chúng ta quên hết mọi chuyện kh vui em, trở về bên , làm vợ . Em kh yêu cũng kh , cứ để được bên em và yêu em là đủ .
Cô cố gắng vùng mạnh, thoát ra, đôi chân lảo đảo lùi về phía sau. Cô kh biết rốt cuộc Vỹ Đình đang nghĩ gì trong đầu nữa và lời nói bao nhiêu phần là thật.
- Quên ? hận như vậy mà thể quên trong thoáng chốc được ?
- Em à, những gì em nghe th đều kh lời thật lòng của , chỉ nói dối Như Ý vậy thôi, sợ cô nói cho em biết chuyện là Văn Phong, sợ em kh chấp nhận sự thật này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.