Tình Yêu Phong Vân
Chương 211: Toan Tính Phục Thù - 1
Đường phố đã lên đèn, những ánh đèn ện và xe qua màn mưa lệ nhòe ra thành từng đốm lập lòe. Thủy Nguyệt biết rõ, dẫu gom hết tiền tiết kiệm bán bản quyền và lương lá bao năm cộng lại cũng chẳng đủ để bồi thường cho Vỹ Đình. Chưa bao giờ cô rơi vào hoàn cảnh bế tắc và khốn khổ đến vậy. Dừng chân trước một quán rượu ven lề đường, cô tấp vào, cố uống cho say để tạm quên tất cả.
Cách đó kh xa, Vỹ Đình buồn rầu cô gái yêu biến thành kẻ nát rượu. đâu muốn tổn thương cô thế này, nhưng lý trí lại chẳng tg nổi con tim.
Ba tiếng sau, vỏ chai đã chất vòng qu chỗ Thủy Nguyệt ngồi. Cô gọi th toán xong thì loạng choạng đứng lên, gục tới gục lui. Đi chẳng nổi nữa, cô cố khom , bám vào bàn ghế mà bước, tr như thể bà Còng chợ trời mưa.
Vỹ Đình th vậy liền vội vàng xuống xe, bước đến bên cạnh. Vì bà chủ quán tỏ ra nghi ngại, hỏi han này nọ nên l ảnh cưới trong ví đưa cho bà để chứng minh là thân mới cúi xuống bế Thủy Nguyệt lên.
Cảm giác toàn thân bị nhấc khỏi mặt đất, Thủy Nguyệt cố gắng mở mắt ra xem, th dung nhan kẻ hành hạ mà cô cứ ngỡ đang mơ, lập tức tóm l cổ áo , vừa nói vừa khóc.
- Tên chủ tịch khốn kiếp, ép vào đường cùng vậy? làm đủ tiền mà bồi thường cho chứ? Cho dẫu bán luôn tim, gan, phèo, phổi, ruột non, ruột già cũng kh đủ đâu.
Nói một tràng xong, Thủy Nguyệt liền nhắm mắt ngủ ngon lành. Vỹ Đình vội vã mang cô vào xe, tránh ánh soi mói của những xung qu nh chóng chạy thẳng về căn biệt thự. Cứ chốc chốc liếc sang ngắm cô vài giây, cái cô gái này kh tiền bồi thường mà lúc chiều lại dám hùng hồn đến vậy.
Tới nơi, Vỹ Đình cởi giày bế cô lên lầu, đặt xuống giường. thật chẳng tưởng tượng nổi nếu kh xuất hiện thì cô sẽ về đâu nữa. Đưa tay khẽ vuốt ve đôi má bầu bĩnh, nhỏ giọng than thở.
- Bán trái tim cho là dư mà, em lại kh thể chứ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa dứt lời thì tiếng nhạc phát ra từ chiếc ện thoại trong túi xách Thủy Nguyệt khiến Vỹ Đình chững lại, vội cho tay vào lục tìm. Tr th tên Kiến Quốc nổi lên, đưa mắt sang cô bấm nghe. Bên kia đầu máy là giọng nam dịu dàng, ấm áp.
- Nguyệt nhi.
- Là , Thủy Nguyệt đang ngủ nên kh nghe máy được.
- Ngủ ? Vỹ Đình, làm gì cô vậy hả? - Kiến Quốc rít lên.
- nói xem sẽ làm gì? gì muốn nói thì mai gọi lại nhé, cũng ngủ đây.
Kiến Quốc tiện tay hất luôn ly nước trên bàn văng xuống đất. Tối hôm qua, bị sốc và buồn quá nên uống say đến bét nhè, đến sang nay thì trưa trật trưa trờ mới tỉnh hồn. Vốn định gọi bảo Thủy Nguyệt cứ thu hồi hàng hóa để tìm cách bán lại cho những đơn vị khác đổi sang những model th số kỹ thuật cao hơn, còn tiền thì thiếu đủ gì sẽ âm thầm bù vào. Thế nhưng, xem ra đã muộn mất .
C việc bên này vẫn đang vướng mắc, chưa xử lý xong nên chẳng thể bỏ về giữa chừng, hận bản thân vô dụng, kh bảo vệ được cho trong lòng.
Liếc chiếc đồng hồ trên tay, Kiến Quốc uể oải rời khỏi giường thẳng vào nhà tắm. Cuộc họp với ban quản lý dự án sẽ diễn ra vào lúc hai giờ chiều, vậy nên, muốn dạo một lát để l lại tinh thần. Dù bực bội Vỹ Đình cách m thì cũng chẳng thể nào thả luống c việc kh lo, kể cả khi cổ phần của ba đã chuyển sang hết.
Bầu trời mùa thu nước Y dường như cao hơn và x hơn, thoảng trong làn gió là mùi trái chín ngọt ngào. Rảo bước dọc hàng cây trong khu vườn nhuộm màu phong đỏ, lắng nghe tiếng lá xào xạc trên cao và tiếng vỡ của những chiếc lá khô dưới chân, đưa mắt ngắm đàn bồ câu đang tung cánh trong ánh nắng dịu nhẹ, tâm tình Kiến Quốc cũng khá hơn, th lòng như lắng lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.