Tình Yêu Phong Vân
Chương 213: Sự Thật Đau Lòng - 1
Tiếng chu báo thức khẽ reo làm Thủy Nguyệt dần tỉnh giấc, đầu cô đau như búa bổ. Vừa mở mắt đã tr th tấm ảnh cưới từ thời xa xưa của Vỹ Đình và treo trên đầu giường, cô hoảng hốt bật ngồi dậy, nhảy xuống sàn, vừa vừa lùi dần về phía sau. Gương mặt năm nào của Văn Phong khiến cô cảm giác thật sợ hãi.
Mới lùi được m bước thì va Vỹ Đình, Thủy Nguyệt vội quay phắt lại, tr th , cô hoảng quá, hét lên nhảy tót trở lại giường, vơ l cái chăn trùm kín mít, chỉ chừa mỗi hai mắt. càng tiến đến gần, cô càng dính sát vào vách tường, lúc này, cô ước khả năng âm tường để xuyên qua mà chạy trốn.
- định lên gọi em dậy, rửa mặt xuống nhà uống c giải rượu, mới nấu xong đó.
Vỹ Đình ngồi bên mép giường Thủy Nguyệt chằm chằm. Cô vẫn kh nhúc nhích, đôi mắt to tròn vẫn trương lên quan sát , như đang đề phòng. Hồi lâu, khẽ thở dài một cái, giọng chùng xuống.
- Dự án Đ Dương cứ như ban đầu thôi. Hàng hóa cứ giữ nguyên theo phê duyệt. kh làm khó em nữa. Bảo đội thi c làm tốt là được.
Nói , liền đứng lên, quay ra phía cửa.
Thủy Nguyệt lúc này mới trút bỏ cái chăn, nhảy khỏi giường. Ban nãy đấu mắt với nhau, cô nhận ra mắt môi đã hao gầy nhiều. Sống mũi bất giác cay xè, cô cố kiềm nén cơn xúc động, cất tiếng hỏi.
- Vì ? Lý do là gì?
Bước chân Vỹ Đình chững lại. Giây phút vừa quay đầu, Thủy Nguyệt cũng kịp cúi mặt giấu dòng nước mắt. Cô kh muốn thấu tâm tư của , kh muốn nhận ra cô vẫn yêu và quan tâm đến , còn vì mà đau lòng.
- đã nói với em nhiều lắm đúng kh? yêu em, đó chính là lý do duy nhất.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trái tim cô quặn thắt từng cơn. nói đúng, câu này đã từng nói với cô nhiều lần. Nhưng chính cô cũng kh biết lời nói bây giờ thật hay chăng. Ngước khuôn mặt thấm đẫm nước mắt , giọng cô lạc hẳn .
- Vậy tại lại phẫu thuật thay đổi gương mặt? Tại vậy?
- Vì kh thích nên thay thôi, chẳng tại cả.
Vỹ Đình trả lời nhẹ tênh bước ra ngoài. Cách một lớp cửa, nghe tiếng Thủy Nguyệt đang khóc, bản thân cũng chẳng khá hơn, nước mắt rơi giọt ngắn giọt dài. kh thể nào nói cho cô sự thật được, kh muốn cô ray rứt khi biết được bản thân chính là nguyên nhân khiến đến bờ sinh tử và thành như bây giờ.
Mãi hơn mười phút sau, Thủy Nguyệt mới rời khỏi phòng, tiến xuống cầu thang. Vỹ Đình đang đứng cạnh bàn ăn, đưa mắt làm hiệu bảo cô đến ngồi. Cô lẳng lặng làm theo ý , uống vội bát c đứng lên, ngập ngừng.
- Chuyện tối hôm qua, cảm ơn , …
- Để đưa em về.
- Kh cần đâu.
- Đây là yêu cầu cuối cùng.
Thủy Nguyệt cúi đầu, kh đáp. Trong lòng như ai dùng chỉ buộc lại, đau thắt. Cô đã từng mong ước Vỹ Đình sẽ nói những lời này sớm một chút, nhưng khi nghe , cảm giác bây giờ là hụt hẫng và trống vắng đến vô cùng.
Lúc ra xe, bước phía sau , Thủy Nguyệt bất giác muốn chạy đến ôm l tấm lưng , hít hà mùi hương vương trên áo , thế nhưng cô đã kịp kiềm lại. Cô và là hai kẻ đối lập nhau, cô thiên về lý trí còn luôn bị trái tim ều khiển.
Chưa có bình luận nào cho chương này.