Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 216: Miên Man Kỷ Niệm - 2

Chương trước Chương sau

Cất bước lẻ loi dọc con đường vắng trải dài hai hàng ngân hạnh vàng óng, Thủy Nguyệt bồi hồi tìm lại chút dư âm của cuộc tình ngắn ngủi trên lối yêu xưa. Góc phố, vỉa hè, những chiếc lá nhảy múa trên cao như những đôi chân thiên nga kia và cả thảm lá giòn đang vỡ theo nhịp chân khiến nỗi nhớ thương càng trào dâng, bóp nghẹn trái tim cô.

lẽ đây là lần cuối cùng cô đặt chân trên đoạn đường kỷ niệm này. Dẫu muốn níu kéo mùa thu năm nào về lại bên nhưng cô kh thể. Tuy bây giờ đã biết tình cảm dành cho trước sau như một nhưng cô còn mặt mũi nào, dũng khí nào mà đối diện đây, đừng nói tới là cùng đầu ấp tay gối, sớm tối bên nhau trọn đời.

Vậy nên, cô chọn cách rời xa, biến mất khỏi tầm mắt vĩnh viễn. Mong rằng sẽ mau chóng quên và sớm tìm được hạnh phúc mới. Chỉ là, trước lúc ra , cô muốn được gặp và một lần sau cuối.

Rời khỏi con đường vàng võ, Thủy Nguyệt đón xe đến shop thời trang và chọn cho một chiếc váy và giày mới. Tuy triển lãm kéo dài suốt một tuần nhưng cô sẽ vào ngày khai mạc vì theo như Diệp Trân nói thì Vỹ Đình cũng đến vào ngày này.

Đêm mùa thu, kh gian trong con hẻm nhỏ trầm lắng và bình yên, kh ồn ào, náo nhiệt như ngoài phố lớn. Thủy Nguyệt cùng Phương Giao Tình ngồi bó gối trước ban c, ôn lại những kỷ niệm từ thời xưa cũ đến tận bây giờ. Mặc dù buồn khi cô bạn quyết định đến nước Y nhưng Phương Giao Tình vẫn ủng hộ, tin rằng ở đó, Thủy Nguyệt sẽ quên hết mọi ưu phiền nơi đây.

- Thủy Nguyệt, hồi mới về làm chung , đêm nào chúng ta cũng la cà ở nhà hàng và quán rượu nhỉ? – Phương Giao Tình bồi hồi nói.

- Ừ. siêu nhân vậy kh biết? Bao tử của toàn là hầm bia, hầm rượu. – Thủy Nguyệt khẽ cười.

- còn nhớ lão giám đốc bên Phúc Hà kh?

- Cái lão mà say vào húp cháo đổ tùm lum tùm la hả?

- , hôm trước còn rù quến làm vợ bé lão , bảo đừng tiếp khách chi cho mệt, cứ ở nhà để lão nuôi. Nhưng nói dạo này bên toàn nhận c trình của Thịnh Vũ nên lão im luôn. Thủy Nguyệt à, đàn nào chút tiền và quyền thì cũng sẽ kh chung thủy kh?

- Làm gì , Vỹ Đình… à kh, Tăng Vỹ thế đâu, chỉ biết đ thôi. Ngoài ở c trường ra thì cứ bám l vợ con còn gì.

- ha.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cả hai cùng bật cười khúc khích ngước lên cao. Vùng ven thành phố chẳng nhiều ánh ện, thế nên trên nền trời đen sẫm vẫn th nhiều ánh lấp lánh. Đâu đó phía dưới con đường tối nhờ, tiếng rao lạc lõng của gánh hàng rong. Thủy Nguyệt nghe lòng nặng trĩu, trái tim cô đang thổn thức gọi tên một .

Mặt trời lên lại lặn, đêm nối tiếp ngày. M hôm liền, Thủy Nguyệt kh rời khỏi nhà, cô tr thủ thời gian thu gom đồ đạc, đóng gói tất cả và chờ đợi đến ngày khai mạc triển lãm.

Tuy chỉ mới ở nơi này vỏn vẹn chưa tròn một năm nhưng nghĩ tới việc sắp chia xa khiến cô chẳng khỏi chạnh lòng, đưa tay sờ hết một lượt từng ngõ ngách trong căn phòng, nước mắt cô bất giác tuôn trào, giá như thể ở mãi một chỗ thì tốt biết bao, mỗi lần rời lại là một lần bùi ngùi.

Cây viết máy trên giá sách theo hộp đựng rơi xuống cùng lúc nghe phía bên ngoài vọng đến tiếng Phương Giao Tình gọi ra ăn trưa, Thủy Nguyệt vội cúi nhặt lên, tiện tay cho luôn vào chiếc túi xách vội vã lau khô mặt.

Kh khí bữa cơm trầm mặc, chỉ hai vì Tăng Vỹ c trường vẫn chưa về. Phương Giao Tình lẳng lặng gắp thức ăn bỏ thêm vào chén Thủy Nguyệt. Thời gian bên nhau cứ rút ngắn dần, chỉ đến chiều ngày mốt thôi, cô bạn thân sẽ lên phi cơ và rời xa nơi này, chẳng biết bao giờ mới gặp lại, nghĩ đến đó, Phương Giao Tình bật khóc.

- vậy? đã nói qua tới đó sẽ liên lạc với mà. – Thủy Nguyệt nhỏ giọng cất lời.

- Biết là vậy nhưng gọi video đâu giống nói chuyện thế này chứ?

- Giao Tình, khi mọi việc nguôi ngoai, sẽ trở về. Chỉ cần là kết hôn với ai đó, sẽ trở về. Đàn lớn tuổi cũng kh thể cứ đợi chờ mãi một phụ nữ đâu, sẽ th suốt nh thôi.

Phương Giao Tình cố l lại nụ cười trên môi, khẽ gật đầu. Những khúc mắc của chuyện năm xưa, cô đã nghe Thủy Nguyệt tâm sự hết, tuy muốn Thủy Nguyệt thể trở về cạnh bên Vỹ Đình nhưng cô cũng hiểu rõ nỗi khổ trong lòng cô bạn. Nếu đổi lại là thì Phương Giao Tình cũng sẽ quyết định giống vậy thôi, cứ mang cảm giác tội lỗi thế kia thì làm đối mặt nhau hằng ngày cho được.

Dù biết triển lãm sẽ khai mạc vào lúc chín giờ sáng nhưng suốt cả một đêm, Thủy Nguyệt chẳng tài nào chợp mắt được, cô nóng lòng muốn gặp Vỹ Đình biết bao.

Lúc mới nằm xuống giường, Kiến Quốc gọi ện hỏi thăm này nọ, cô cũng trả lời bình thường và kh nói cho biết việc sẽ rời khỏi thành phố S. Theo lời Kiến Quốc thì qua ba hôm nữa sẽ quay lại, còn hẹn cô cùng ăn cơm.

Trằn trọc mãi, cuối cùng cô bật dậy, ra khỏi giường, tiếp tục mở máy tính viết tiểu thuyết đến tận sáng chuẩn bị đến khách sạn Imperial luôn, cô muốn tới sớm để thể Vỹ Đình lâu thêm một chút.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...