Tình Yêu Phong Vân
Chương 237: Mối Tình Sâu Nặng - 1
Bước đến cạnh cửa sổ, đưa tay vén chiếc màn che. Đôi mắt Mạc Cách Tùng dán xuống trạm xe buýt đối diện, nơi con gái đang ủ rũ ngồi trên băng ghế chờ. Những b tuyết buồn nhẹ rơi trắng xóa khung trời, làm buốt lạnh tấm thân gầy của yêu.
Bu tay khỏi bức màn, gấp gáp chạy nh về hướng thang máy thẳng xuống tầng dưới. Khi bước chân vừa chạm lề đường thì chiếc xe buýt đã tấp vào và nh chóng mang cô gái rời để lại một lạc lõng giữa chiều đ tê tái.
kh biết trên chuyến xe đó, Hạ Hạ cũng đang khóc một dòng s. Cô là con bằng xương bằng thịt, nào đá sỏi vô tri vô tình, hai câu trả lời cuối cùng của làm cô đau đến nhức nhối tâm can. Lý trí bắt cô bỏ ra khỏi cuộc đời , nhưng khi đối diện, trái tim lại phản chủ, chẳng muốn vâng lời.
Cùng lúc này, trong gian bếp rộng lớn, Lộ Tinh Văn và Diệp Trân ngu Như Ý đang xé vụn bó rau x. Lộ Tinh Văn th bản thân như được an ủi phần nào vì còn đến nhặt rau cũng kh biết nhặt. Tuy vụng về nấu nướng nhưng ít ra thể làm tốt những khâu sơ chế nguyên liệu này.
- Chị Như Ý, chị kh khỏe ở đâu ? - Diệp Trân bước lại gần, lên tiếng hỏi.
- Hả? cơ?
Như Ý giật lên, tiếp đó là theo ánh mắt của Diệp Trân hướng xuống rổ rau. Th nữ diễn viên bối rối khó xử, Diệp Trân đưa tay kéo cái rổ về phía , khẽ mỉm cười.
- Nghe Vương phó tổng nói hôm qua chị quay từ sáng đến tối. Chị cứ nghỉ ngơi, để chúng em làm cho, cũng sắp xong .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Chị lên phòng nằm nghỉ một chút , lát về sẽ gọi. - Lộ Tinh Văn chen vào.
- Vậy lên nhé. Phòng … nằm ở đâu vậy? - Như Ý hơi chút ngập ngừng.
- Thứ hai bên tay . - Lộ Tinh Văn đáp lời.
Như Ý khẽ gật đầu quay tiến về phía cầu thang. Ban nãy, vì mải suy nghĩ về việc nên đầu thú hay kh mà cô thất thần tới độ chẳng biết đang làm gì.
Vừa vào phòng, cô thẳng đến chiếc giường, bu nằm xuống, đưa mắt khắp một lượt. Kh gian riêng tư này tiệp trong t màu xám, sang trọng và lạnh lùng, tĩnh lặng và sâu lắng, in đậm dấu ấn riêng của đàn . Thoang thoảng trên chăn gối là mùi hương quen thuộc của . Trong giây phút, đột nhiên cô nhớ tới Từ Lưu Ly, chăng tiểu hoa đán kia cũng từng nằm trên chiếc giường này.
Nghĩ đến đó, Như Ý vội vàng bật dậy, bàn tay vô tình chạm vào cuốn sổ lấp dưới chiếc gối nên tò mò lôi nó ra xem. Cô ngạc nhiên vô cùng khi nhận ra đây là một cuốn nhật ký, cô kh ngờ như Vương Nhược lại thói quen này.
Lật đọc trang đầu tiên và các trang tiếp theo, Như Ý bàng hoàng khi tất cả những gì viết trong đó chỉ xoay qu , từ ngày đầu hai gặp gỡ trở thành bạn bè cho đến tận sau này, thời gian cách nhau vài ngày , vài tuần cũng và vài tháng cũng . Những dòng tự tình ngắn gọn nhưng đủ cho cô cảm nhận được tình yêu đơn phương chân thành, sâu sắc dành cho cô.
Như Ý hồi hộp lật giở thật nh về phía sau. Những trang cuối là lời tâm sự day dứt của , liên quan đến việc ngăn cản Hạ Hạ báo cảnh sát ều tra về cái c.h.ế.t của em gái cô và cả việc vì làm chuyện trái với lương tâm mà buồn rầu tìm tới men rượu giải sầu để xảy ra chuyện chẳng mong muốn cùng Từ Lưu Ly.
Đến đ thì kh viết nữa. Bức ảnh cô ngồi trên chiếc cống bê t tròn giữa vạt cỏ lau trắng của bao nhiêu năm về trước được kẹp vào đó như dấu chấm hết cho tất cả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.