Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 240: Trái Tim Của Thiên Thần - 2

Chương trước Chương sau

Rời khỏi khu nghĩa trang, Hạ Hạ rảo bước lang thang qua m con đường. Nhác th vài cụ già vô gia cư co ro tránh rét trong góc phố, cô đột nhiên nhớ đến những con dưới chân cầu ngày trước. Đã bao lâu , cô kh ghé qua, chẳng biết họ thế nào, thầm nghĩ những suất cơm cá thịt lẽ đã được thay thế bằng những phần cơm chay cũng nên.

Tiến lại chỗ bán hàng ăn, cô mua vài hộp cơm biếu những con khắc khổ nh chóng chạy tới trạm xe buýt. Trái tim đang thôi thúc cô quay về thăm chốn cũ một lần.

Đến nơi thì trời cũng xế chiều. Khung cảnh khu nhà trọ vẫn y như lúc trước. Hạ Hạ chỉ dám căn phòng nhỏ từ xa, nơi đó chứa đựng biết bao nhiêu kỷ niệm mà chị em cô đã một thời vui vẻ bên nhau và còn cả nữa. Cô cứ đứng như thế hồi lâu mới quay trở ra, ghé vào nhà dì Thẩm. Vừa tr th cô gái phát cơm xuất hiện, dì Thẩm chẳng giấu nổi xúc động.

- Ôi trời ơi, Thi Hạ, cháu đâu mà kh từ kh biệt vậy hả?

- Cháu xin lỗi.

- Lỗi gì chứ, mau vào nhà, vào nhà.

Dì Thẩm vừa nói vừa kéo Hạ Hạ vô trong, hối hả pha cho cô ly trà nóng. Cô đưa mắt khắp một lượt, th nồi chảo nấu cơm từ thiện đã biến đâu mất hết thì ngạc nhiên vô cùng, thầm nghĩ lẽ dì hết khả năng nên kh tiếp tục c việc thiện nguyện này cũng nên.

- Dì ơi, dạo này dì kh nấu cơm cho vô gia cư nữa ? – Hạ Hạ đánh bạo cất tiếng hỏi.

- Cháu kh biết gì à?

- ạ?

Dì Thẩm cười hiền chậm rãi kể cho Hạ Hạ nghe tất cả. Chuyện là sau khi cô chuyển tầm một tháng thì Mạc Cách Tùng đã tiến hành khởi c xây dựng khu nhà ở cho vô gia cư và gom hết những kẻ đầu đường xó chợ về đ.

Những ai còn khỏe mạnh, khả năng lao động thì hỗ trợ họ kiếm kế sinh nhai còn những ai già yếu bệnh tật thì quỹ từ thiện của LEbank sẽ lo hết, trẻ em cũng được đến lớp học tình thương vào buổi tối.

- Chỗ đó ở đâu vậy dì? - Hạ Hạ háo hức lên tiếng hỏi.

- Cháu thẳng ra đầu đường quẹo trái tầm hai trăm mét là tới.

- Vậy... cháu đây ạ, lần sau cháu sẽ lại ghé thăm dì.

- Ừ, lần sau nhớ ở lại dùng cơm với gia đình dì nhé.

Hạ Hạ gật đầu lia lịa hối hả chạy theo hướng dì Thẩm chỉ. Trong lòng cô rạo rực một nỗi vui mừng khó tả. Ước mơ xa vời vợi của cô và đứa em gái nhỏ thế mà biến thành sự thật qua bàn tay Mạc Cách Tùng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Khi bước chân chạm cổng khu nhà, dòng chữ “Mái ấm nghĩa tình Du Thi Hân” đập vào mắt làm Hạ Hạ sững sờ. Hóa ra, đó l tên em gái cô để đặt cho dự án này. Vừa dời tầm vào trong thì Mạc Cách Tùng cũng đang vội vã bước ra. Tr th cô, liền gấp gáp phóng đến.

- Em…

- nghe dì Thẩm nói nên tới xem thử. … kh biết là cũng đang ở đây.

- Chiều nay ghé mộ Thi Hân thăm các mái ấm luôn. Ngày mai, ra nước ngoài c tác, cũng hơn một tháng mới về nên đến xem thế nào.

- Cái đó… trước khi mất, Hân Hân đã nói gì với ?

- Con bé dặn hãy ở bên cạnh em và chăm sóc cho em.

- Và giờ áy náy?

- Kh , dẫu em kh nói thì vẫn muốn quan tâm và chăm sóc cho yêu.

Th Hạ Hạ cúi đầu, kh nói thêm gì, Mạc Cách Tùng đành cất lời tạm biệt lướt qua cô. Giây phút hai vạt áo chạm khẽ vào nhau, nghe tim thắt lại, đớn đau nào hơn thế này nữa chăng, cảnh cũ còn đây nhưng tình đã mất. trời đổi sắc giành ngôi, cứ nghĩ đến việc mai này cô sánh bước cùng đàn khác kh , th tương lai phía trước phủ một màu xám ngắt.

theo bóng đàn lầm lũi trong làn mưa tuyết, bước lần về phía chiếc ô tô màu trắng, sống mũi Hạ Hạ đột nhiên cay xè. Nếu như ngày đó trúng nhát d.a.o tử thần kia là Mạc Cách Tùng thì cô kh biết bản thân sẽ như thế nào nữa. Nhớ lại những lời tàn nhẫn đã từng thốt ra với , cô cảm th ân hận vô cùng.

- Chủ tịch Mạc, tối nay rảnh kh? … muốn mời ăn cơm để cảm ơn về buổi phỏng vấn.

Đôi chân Mạc Cách Tùng như bị chôn chặt trên tuyết, toàn thân cứng đơ. một lát sau, mới cử động được, vội vàng quay và chạy ngược đến bên cô.

- rảnh, chỉ cần là em gọi, lúc nào cũng rảnh.

- Nói lung tung. Ngày mai, ngày mốt gọi thì rảnh được kh?

- Đương nhiên .

- Kh ngày mai c tác cả tháng ? – Cô tròn mắt ngạc nhiên.

- sẽ để phó tổng thay , ký cho gã cái gi ủy quyền là xong thôi mà.

Dứt lời, tóm l tay Hạ Hạ kéo tới chỗ đậu xe mở cửa, nhét cô vào đ, l dây an toàn buộc lại như sợ cô bỏ chạy. Cô chỉ biết cạn lời . Tên này làm ngân hàng chứ bán cá đâu mà tay bằng miệng, miệng bằng tay thế này chẳng biết.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...