Tình Yêu Phong Vân
Chương 242: Chén Tình Trút Cạn - 2
Tình yêu với Thủy Nguyệt khiến vui thì ít mà buồn thật nhiều. Ngỡ hợp nhưng cuối cùng lại tan, lẽ nào là duyên số hẩm hiu đến vậy. Ánh mắt dừng lại nơi bức hình cô dâu đơn trên bàn hồi lâu vươn tay với l, nhẹ nhàng đặt lên đôi môi trong ảnh một nụ hôn như muốn tự xoa dịu nỗi đau đang cào xé con tim.
Là để mất cô trong chính vòng tay chứ kh đàn nào khác. Bước chân tình nhân đã theo cơn heo may phiêu bạt phương trời lạ, phương trời kh hề .
- Tiểu Nguyệt. Nơi xa đó em còn chút gì nhớ nhung và lưu luyến kh? Biết đến bao giờ mới thể thôi hết yêu em đây?
Đặt tấm ảnh trở về chỗ cũ, Vỹ Đình cho tay vào túi áo, l gói thuốc ra, rút một ếu châm lửa, đưa lên môi. Kiến Quốc đã rời khỏi tập đoàn, cái ghế nóng của vẫn chưa ai tiếp nhận nên buộc ôm đồm luôn, thành thử cũng chẳng dám l rượu giải sầu mà chỉ còn cách tìm đến làn khói thuốc để g.i.ế.c c.h.ế.t đêm dài vô vọng.
Tự hỏi là thế nhưng biết rõ sẽ chẳng bao giờ thể quên và hết yêu cô. Trừ khi thời gian quay ngược, trả về cái thuở chưa được gặp cô bé con khoái ăn lá ăn hoa năm nào.
Nhưng nếu thể thì muốn thời gian sẽ dừng lại ngay lúc cô nhận lời yêu . Ngày tháng đó mới êm đềm và thơ mộng làm , cứ mỗi chiều hạ, cô với lên sân thượng ngắm mây trôi và tưởng tượng ra đủ hình chó mèo các kiểu.
Thu đến, cùng nhau dạo dưới hàng ngân hạnh vàng óng, chọc ghẹo cô bỏ chạy để cô đuổi theo . Đ về, sẽ chọn mua áo ấm và khăn choàng cổ cho cô, nắm tay cô sưởi ấm cho qua mùa băng giá và chờ tới xuân sang. Tình yêu thơ ngây ngày chẳng vướng bận chút ưu sầu nào vì kiếp sống lo toan.
- Em à, mong rằng đến sau sẽ yêu em nhiều hơn và đừng tổn thương em như đã từng làm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đêm cứ thế tàn dần theo từng làn khói mơ hồ lãng đãng. Tiếng ho chốc chốc lại vang lên làm khoảng tối nặng nề càng thêm khắc khoải mệt nhoài.
Đêm qua, ngày lại đến. Buổi sáng trắng giá bên ô cửa kính, Tần Vy An đưa mắt ngước lên vòm trời u ám, thoáng nghe tiếng động cơ lướt qua, cô cứ ngỡ như đó là chuyến bay chở theo Kiến Quốc.
Hôm qua, Vỹ Đình và rủ cô cùng ăn uống chia tay nhưng cô l cớ kh khỏe để từ chối. Cô sợ đến phút cuối cùng đột nhiên đổi ý bảo cô thôi đừng chờ nữa.
Tần Vy An chẳng biết Kiến Quốc sẽ rời trong bao lâu, bao giờ quay lại và khi nào sẽ quên được xưa. Nếu như thực sự lãng quên được đoạn quá khứ đó thì cũng sẽ lãng quên cô. Tuy ván bài đặt cược này chẳng chút gì để chắc c nhưng cô vẫn kiên định chờ trở về.
Tiếng gõ cửa vang lên kéo Tần Vy An khỏi vùng suy nghĩ, cô vội vàng tiến đến bàn làm việc, với l tập tài liệu bước ra. Lưu Niệm Từ đang đợi bên ngoài, th cô xuất hiện liền nhoẻn cười thân thiện.
- Chủ tịch bảo sang gọi cô, sắp tới giờ .
Tần Vy An khẽ gật đầu cùng Lưu Niệm Từ sóng bước sang phòng họp. Cho tới khi tìm được bổ nhiệm vào vị trí của Kiến Quốc thì Vỹ Đình chính là sếp trực tiếp của cô, các vấn đề lớn nhỏ bên mảng xây dựng đều sẽ do chủ trì.
Tuy quay như chong chóng hơi chút tội nghiệp nhưng cô th như vậy cũng tốt, ít ra kh dám lún lầy vào bia rượu nữa. Mong rằng thời gian thể giúp mọi chữa lành hết những vết thương lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.