Tình Yêu Phong Vân
Chương 246: Tìm Thấy Tình Nhân - 2
Hơi thở của Vỹ Đình trở nên khó khăn, loạng choạng vịn tay vào lưng ghế, suýt chút thì đã kh kiềm được mà bật khóc. Hơn một năm ròng, mòn mỏi tr ngóng tin tức của Thủy Nguyệt mà chẳng ngờ cô vẫn ở trong nước, còn là tỉnh D ngay c ty chuyên cấp hàng cho Thịnh Vũ nữa.
Phía bên ngoài vọng đến tiếng gõ cửa và Vương Nhược xuất hiện liền sau đó. Th Vỹ Đình ôm tim thở dốc còn Lưu Niệm Từ kế bên đang vuốt lưng cho , Vương Nhược lo lắng chạy vội lại, hỏi han rối rít.
- Em vậy Vỹ Đình? Đau ở đâu à?
- Kh .
Vỹ Đình vừa đáp vừa đứng thẳng lên quay sang bảo Lưu Niệm Từ ra ngoài l giúp ly nước cam. Chờ cô khỏi, mới mỉm cười Vương Nhược.
- , em tìm th cô .
- Ai cơ?
- mà em yêu nhất.
- Thủy Nguyệt ? Em đang ở đâu?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Tỉnh D, đang làm trong c ty của Hàn Thư Thư. à, em xuống đó ngay đây, em kh chờ được nữa.
- Đi , việc c ty cứ giao cho . Hãy đem em dâu về, nếu được thì đem thêm một tiểu Vỹ Đình về. – Vương Nhược vỗ vai động viên em.
Nụ cười tươi đã bao tháng ngày tắt lịm bỗng chốc trở lại trên gương mặt Vỹ Đình, giọt nước mắt mừng rỡ men theo khóe mi rơi xuống. gật đầu lia lịa ba chân bốn cẳng phóng nh ra ngoài.
Chiếc xe sang lao vun vút về căn biệt thự. Đến nơi, gấp gáp chạy lên phòng, lật đật mở tủ, lôi cả mớ quần áo quăng ra giường, xếp l xếp để bỏ vào vali. Xong, lại hối hả quay trở xuống, khóa cửa khóa nẻo và chui vào xe, nhấn ga, chạy mất hút.
Thành phố lùi xa dần, buổi chiều cũng trôi nh. Xe vừa chạm ngõ tỉnh D thì trời đã chạng vạng tối. Những cuộn mây đồ sộ vần vũ như những đợt sóng biển đang dâng lên cao chuyển dần từ màu hồng cam sang màu đen.
Tiếng mưa rào rào chạy từ xa đến tuôn xối xả xuống con đường, phủ mờ ô cửa kính. Hơi mát tỏa lan khắp nơi. Cây cối hai bên đường vươn giũ lớp bụi phủ, nhảy múa cho mưa vỗ về. Vạn vật đều trở nên tươi mới và Vỹ Đình cũng vậy, trái tim khô cằn héo hon của đã được tưới mát bởi cơn mưa tình yêu.
Lần này cho dẫu xảy ra bất cứ chuyện gì thì tuyệt đối kh bao giờ đánh mất cô nữa, vì biết rõ trong tim cô cũng bóng hình . Theo lời Phương Giao Tình kể lại thì Thủy Nguyệt bỏ bởi mặc cảm bản thân đã đẩy đến bờ vực thẳm, suýt mất mạng và trải qua muôn vàn đau đớn.
Mưa cứ rơi mãi đến tận khuya, lại là một cơn mưa kh qua nh, lê thê và buồn bã. Sau tiếng sấm rền vang, ánh ện đột ngột vụt tắt. Thủy Nguyệt vội vàng bật dậy, mò mẫm l ện thoại mở đèn tìm cây nến trong ngăn bàn thắp lên.
Phía xa xa vọng đến tiếng trẻ con khóc vì thức giấc. Chẳng thể nào ngủ được nữa, cô tới ngồi bên bàn, cạnh khung cửa sổ tr ra con đường trải nhựa nhạt nhòa trong màn nước. Ánh sáng của ngọn nến chơi vơi đong đầy căn nhà nhỏ. Kh biết bao nhiêu đêm tàn, một cô đơn lạnh bóng trong gương. Làn mi rũ buồn trên gương mặt u uẩn qua lớp kính mờ càng thêm ảo não.
Tiếng gió than não nề thương tâm, tiếng mưa vẫn dặt dìu bên ngoài như tiếng lòng cô đang tha thiết gọi tên , gọi nỗi nhớ dịu dàng cay đắng quay về bào mòn con tim khốn khổ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.