Tình Yêu Phong Vân
Chương 252: Vì Yêu Nên Lo - 2
Xấp băng cá nhân trên tay rơi luôn xuống vệ đường, Thủy Nguyệt lững thững lê bước trở vào. Ban nãy cô đến phòng y tế nhưng vì họ hết băng cá nhân nên cô xin phép ra cổng để mua cho , nào ngờ lúc quay về thì đã với khác.
La Hải An cuối cùng cũng xuống tìm . Nếu như đã tình duyên mới còn cố níu kéo cô làm gì. Đã định trước sẽ chẳng chung lối cùng nhưng bên cô thì cô lại tổn thương như vậy.
Buồn quá, cô chẳng màng ăn uống, lủi luôn vô trong xưởng, ngồi gục đầu trên bàn. Mãi cho tới khi chu reo báo hiệu tới giờ làm việc của buổi chiều thì cô mới ngẩng lên. Lúc này, Vỹ Đình cũng vừa quay lại. Th gương mặt thương đờ đẫn, lo lắng hỏi dồn.
- Tiểu Nguyệt, em kh khỏe ? Em đau ở đâu vậy? Sắc mặt em…
- vẫn bình thường, mau làm việc thôi.
Nghe Thủy Nguyệt nói vậy, Vỹ Đình nhẹ gật đầu tiếp tục nhấn máy, ánh mắt thoáng đượm buồn. Lúc đứt tay cô còn vồn vã quan tâm thế mà giờ đây bỗng trở nên lạnh nhạt. Vừa thả đôi mặt giày mới phối xuống thì nghe tiếng cô cộc lốc cất lên.
- Khác màu.
- Khác ? Là miếng nào vậy? – Vỹ Đình vội quay xuống hỏi.
- Toàn bộ.
- Ừ, để đổi lại.
Nói , nh chóng quay lên, căng mắt và phối thật kỹ. Thế nhưng, thả đôi nào xuống cô cũng bảo kh giống, bắt đổi liên tục. M miếng da bị chặt b chành mà chẳng ra ngô ra khoai gì cả.
Từ xa, th vị chủ tịch cứ quay lui quay tới như con rối, Hàn Thư Thư te te chạy đến xem thử. Sau khi xếp các đôi mặt giày lại, cô giương mắt Thủy Nguyệt.
- th giống mà, da bò hao hao nhau được , làm giống rặt được, da còn chỗ đen chỗ trắng nữa là.
- Chắc tại ánh ện chói, cũng th khác khác. - Vỹ Đình lên tiếng nói đỡ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Cứ dán tem vào , gì chịu trách nhiệm. – Hàn Thư Thư dịu giọng.
- Vâng chị. - Thủy Nguyệt cúi đầu, đáp khẽ.
Hàn Thư Thư nháy mắt, cười thầm với Vỹ Đình ung dung bước tiếp. gom vội những miếng mặt giày lẻ chân lên để chặt và phối lại cho đồng đôi.
Bầu kh khí nặng nề kéo dài tận hơn bốn giờ chiều. Tới lúc hết da và nghe Thủy Nguyệt báo còn thiếu năm đôi nữa thì mới rụt rè mở miệng.
- Hết da em, l liệu thêm ở đâu vậy?
- Đơn này đã phát liệu đủ , để lên phòng mẫu xin xem .
Đưa tay phủi nhẹ những vụn da bám trên tay, Thủy Nguyệt đứng lên thẳng về hướng phòng mẫu. Các đơn trước Vỹ Đình chặt toàn dư vật tư, nhưng đơn này lại thiếu.
Cô biết là do ban nãy cô đổi trả lung tung làm rối lên, chặt tá lả bùng binh thành ra giờ lẻ chân khó phối, mỗi tấm da tuy cùng là màu x nhưng đậm nhạt sai khác nhiều.
Chờ Thủy Nguyệt khuất dạng, gã tối cổ nh nhẹn vọt đến cạnh Vỹ Đình, nhờ sang vác phụ m bó da giúp . cũng vui vẻ gật đầu và theo gã. Mới vác xong bó thứ nhất, tới bó thứ hai thì cô xuất hiện.
Tr th gã tối cổ đang chất bó da to tướng lên vai , cô hét lớn, quẳng luôn tấm da trên tay, lao tới, kéo ra khiến gã ta chới với ôm luôn bó da bò nhào xuống nền gạch.
- bắt vác da hả? là thợ chặt, chỉ việc đứng máy thôi. – Cô sừng sộ.
- Tại th ta đang ở kh nên nhờ một chút, cô làm gì ghê vậy? – Gã tối cổ vừa đáp vừa lấm lét lên Vỹ Đình.
- , chờ em nên sẵn tiện giúp một chút.
- Tiện cái gì hả? Ai sai làm gì thì cũng làm ? bị khùng hả?
Chưa có bình luận nào cho chương này.