Tình Yêu Phong Vân
Chương 28: Giáng Sinh Vui Vẻ - 2
Lúc Vỹ Đình tới nhà Thủy Nguyệt thì đồng hồ ểm tám giờ tối. Ở bên trong, cô thôi kh đợi nữa, tập tễnh xuống bếp, vừa l gói mì ra chế ăn tạm thì th xộc vào.
- xin lỗi, cô đói lắm đúng kh? – Vỹ Đình hỏi trong hơi thở gấp.
- tưởng kh đến. – Thủy Nguyệt tròn mắt .
- việc đột xuất, gọi cho cô kh được. - vừa nói vừa nh chóng soạn thức ăn, bày lên bàn.
- Vậy ? Chắc là ện thoại hết pin, mải viết kịch bản nên kh để ý.
Ngước tr đàn trước mặt, cái cảm giác như thân từ kiếp nào lại xuất hiện trong cô. Lúc chiều gọi ện bảo cô đợi mua đồ ăn đến, chờ mãi kh th, cô còn tưởng rằng đã quên. Bao mùa giáng sinh chỉ lầm lũi một , hôm nay đột nhiên lại thêm một , lòng tự dưng ấm áp lạ, cô lại nhớ Văn Phong nữa , lẽ là chưa bao giờ quên nhưng những lúc thế này lại nhớ đến quay quắt.
Bữa cơm đêm đ trôi qua lặng lẽ. Lúc Vỹ Đình rửa chén, Thủy Nguyệt đứng kế bên, khẽ cười, chẳng may bị quay sang bắt gặp.
- vậy? Cô đang cười ? – Vỹ Đình thoáng chau mày.
- Nhân viên nam của Thịnh Vũ xem ra ai cũng đảm đang. – Thủy Nguyệt thản nhiên đáp.
- Ngoài ra còn ai ? – chậm giọng dò hỏi.
- À, kh. – Cô vội vàng quay , tập tễnh bước về phòng khách.
Vỹ Đình biết cô đang nói đến Kiến Quốc, nh chóng tráng chén úp gọn theo ra. Trên ti vi đang phát trực tiếp buổi trình diễn thời trang, ống kính quay cận cảnh các thiết kế trang sức, đôi khi màn hình còn xuất hiện cả Vương Nhược và Diệp Trân ngồi ngay dãy ghế đầu, hình như còn th cả Lộ Tinh Văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-28-giang-sinh-vui-ve-2.html.]
Thủy Nguyệt cũng chẳng ngờ cô chỉ nói bừa ra ý tưởng thôi mà Vương Nhược thể biến nó thành hiện thực. Th Vỹ Đình cũng đang chăm chú ngồi xem, cô buột miệng.
- kh chơi ?
- Đi chơi?
- , ra ngoài chơi lễ, hôm nay đ vui mà.
- Cô kh?
Vốn dĩ là Thủy Nguyệt muốn đuổi khéo cho ta về với mẹ, nhưng chẳng biết tên họ Vương này vô tình hay cố ý kh hiểu. Đang ngơ ngơ thì Vỹ Đình đã chạy lên phòng l áo khoác xuống, dịu dàng mặc vào cho cô bế ra xe.
Ngoằn ngèo hết m con đường, cuối cùng họ dừng lại trước một c viên giải trí, kh gian ngập trong sắc lung linh huyền ảo của hàng ngàn ánh lấp lánh, những hàng cây khô trụi lá, phủ một màu tuyết trắng nên thơ và lãng mạn.
Vỹ Đình cõng Thủy Nguyệt dạo khắp xung qu trước ánh mắt ngưỡng mộ của bao nhiêu , cô xấu hổ chẳng dám ai, th hối hận vì đã kh từ chối ngay từ đầu.
Trời dần khuya, dòng cũng thưa thớt hẳn, Vỹ Đình cõng Thủy Nguyệt quay ra và đưa về nhà. Đến nơi, cô vội lên tiếng bảo vì chân đã đỡ hơn , cô tr thủ nói trước khi đề nghị nán lại.
vẻ khẩn trương của cô, hơi chút buồn cười, bế cô vào trong nhà xong, quay vội ra, lát sau trở vô, mang theo một quả táo.
- Giáng sinh vui vẻ.
Vỹ Đình cầm l tay cô đặt vào bước nh. Trái táo đó đã dùng hai mươi bốn đồng tiền xu mua l, tin rằng sẽ nhận được tình yêu chân thật từ thích.
Lúc vừa chạm tay vào vô lăng thì ánh ện trên ô cửa sổ cũng vụt tắt, đồng hồ ểm mười hai giờ đêm, tiếng chu giáo đường ngân vang, báo hiệu thời khắc chuyển giao năm mới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.