Tình Yêu Phong Vân
Chương 39: Anh Họ Hờ - 1
Nghe bên ngoài tiếng gõ cửa, Thủy Nguyệt trợn mắt Vỹ Đình, cô biết chắc c kh thể nào là Diệp Trân được, cho dẫu với tốc độ ánh sáng cũng chẳng nh đến thế. Với bộ dạng này mà để khác th thì nhảy xuống s Hoàng Hà cũng kh rửa sạch nỗi oan.
Nghĩ vậy, cô vội vàng chạy đến bàn làm việc, chui tọt vào trong, ngồi im như thóc. Vỹ Đình khẽ bật cười, tr cô đáng yêu quá mất, cứ như cô bé con năm nào đã trở lại.
M giây sau, cánh cửa hé mở và Lộ Tinh Văn nhảy vô, phóng thẳng đến ghế sô pha, Vỹ Đình đứng tựa lưng vào bàn, vờ như đang xem tài liệu, thờ ơ cất tiếng.
- Tìm làm gì?
- Chủ tịch à, nói lão Vương , từ nay về sau để em tự chọn bạn diễn được kh? – Lộ Tinh Văn tròn mắt làm bộ đáng yêu.
- em kh tự mà nói?
- Lão kh nghe em đâu, nhưng nếu tác động thì sẽ được.
- coi biểu hiện của em đã, một khi em nổi tiếng thì em sẽ được quyền tiến cử bất cứ ai.
Vỹ Đình dứt câu, gương mặt Lộ Tinh Văn liền ỉu xìu, môi vểnh lên ra chiều giận dỗi. Lúc này, tiếng gõ cửa lại vang lên, tiếp đó là Diệp Trân hối hả bước vào, trên tay cô xách đôi giày cao gót.
- Chủ tịch à, giày của cô Thuy… thụ.
Diệp Trân th Lộ Tinh Văn đang mặt thì líu cả lưỡi, vốn muốn giữ bí mật cho Vỹ Đình, chẳng ngờ lại thốt lên chữ gì đến cô cũng chẳng hiểu là bản thân đang nói cái gì nữa.
- Thụ… giày cao gót… ? - Lộ Tinh Văn sửng sốt, há miệng, tròn mắt, quay sang Vỹ Đình.
- Này. - Vỹ Đình gằn giọng, lườm .
- Em sẽ kh nói với ai đâu mà, hãy tin tưởng em nhé, cứ tự nhiên thử giày thôi, nhưng coi bộ nhỏ hơn chân đ.
- Lộ Tinh Văn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lộ Tinh Văn nghe Vỹ Đình quát thì co giò chạy thẳng một mạch, suýt chút va Diệp Trân. Còn Diệp Trân đứng như bất động, xem bộ một sự hiểu lầm kh hề nhẹ ở đây. Ban đầu cô th lỗi với Vương Nhược vì đã tiếp tay cho Vỹ Đình nhưng giờ cô lại cảm giác lỗi với ngài chủ tịch hơn.
Bên trong gầm bàn, Thủy Nguyệt chẳng kiềm nổi nữa, bật cười khúc khích, chui ra, Diệp Trân cũng phì cười theo. bộ mặt tối thui của vị chủ tịch, hai cô gái vội vội vàng vàng phóng khỏi phòng, chạy được một đoạn lại nhịn kh được, mỗi cô tựa một bên vách, ôm bụng cười ngặt nghẽo.
Và suốt buổi chiều, Thủy Nguyệt cứ nhớ tới chuyện ban trưa mà tủm tỉm mãi, đúng là hài kh chịu nổi. Mọi xung qu đều ngây ngốc cô.
Trong phòng Vương Nhược, Diệp Trân cũng chẳng khá hơn là m. Vương Nhược th cô đưa tài liệu xong, đứng chờ ký mà cứ len lén cười hoài thì ngạc nhiên vô cùng.
- Diệp Trân, em ổn chứ? – lo lắng hỏi.
- Vâng , ký xong ạ.
- Ừ.
Diệp Trân đón l xấp hồ sơ từ tay vị phó tổng, nh chóng bước ra, miệng vẫn cứ cười. Vương Nhược bất giác chạy vội vào phòng vệ sinh soi gương, th mặt vẫn bình thường, gì đáng để cười đâu chứ.
Cùng lúc này, bên phòng chủ tịch, Kiến Quốc vừa đẩy cửa bước vào liền đến nằm phịch xuống sô pha. Ban nãy Vỹ Đình gọi ện bảo ngày mai cùng Tuấn Kiệt xuống tỉnh C hoàn thất thủ tục chuyển nhượng dự án với Thiên Hà.
- Chủ tịch Vương, định biến thành kẻ cuồng c tác đúng kh? – Kiến Quốc thở dài, hỏi.
- Chẳng thích biển ? Xuống tỉnh C tha hồ mà chơi, thứ sáu hoàn thành ký kết chuyển nhượng với Thiên Hà, hai ngày cuối tuần thể tự do bay nhảy . – Vỹ Đình dịu giọng dụ dỗ.
- chỉ mới về m ngày.
- Qua tuần sẽ đến gánh vác phụ , hứa đ.
- Là ai? - bật dậy, mắt hấp háy.
- Tới đó sẽ biết. À, hôm nay là ngày lãnh lương mà nhỉ?
Vỹ Đình vừa hỏi xong thì ện thoại Kiến Quốc vang lên âm báo tài khoản được cộng thêm tiền. Ở các tầng phía dưới, đám nhân viên bao gồm cả Thủy Nguyệt cũng bắt đầu lao xao kiểm tra lương và vui vẻ rời phòng làm việc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.