Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 42: Vệt Nắng Cuối Đông - 2

Chương trước Chương sau

Khi tiếng chu báo thức từ chiếc ện thoại vang lên, Thủy Nguyệt mắt nhắm mắt mở tỉnh giấc. Nhác th đàn đang , cô hốt hoảng bật dậy, la lớn.

- Ôi trời ơi, chủ tịch, làm gì ở đây vậy?

- Th em ngủ một , sợ em bị cướp sắc nên đến c chừng. - Vỹ Đình bình thản thu lại chiếc áo.

- Cướp sắc gì chứ? th cả c ty này chỉ mỗi là muốn cướp sắc thôi. – Cô lẩm bẩm, vội vàng đứng lên.

- Vậy ? - Vỹ Đình đưa hai tay giữ l cô, hơi thở càng lúc càng gần.

- Đừng… đừng mà.

Tr gương mặt nhăn nhó của cô, phì cười, nhẹ bu tay.

- Sau này sẽ kh đến nhà ăn và phòng biên tập làm phiền em đâu, vậy nên, em kh cần tránh né.

- Thật ? – Thủy Nguyệt ngạc nhiên, hỏi lại.

Vỹ Đình mỉm cười gật đầu quay . Chờ đến khi dáng khuất hẳn, cô mới về lại phòng biên tập, tiếp tục lao vào guồng quay c việc của buổi chiều. Cách đó m tầng lầu, Như Ý cũng vừa tới phòng studio, tiến hành chụp ảnh.

Thời gian trôi như con thoi và tiếng cám ơn của những trong ê kip đã khép lại buổi chụp ảnh quảng cáo cho bộ trang sức mới mang tên Khuôn Vàng Thước Ngọc, dòng sản phẩm chỉ dành riêng cho giới thượng lưu được Vương Nhược đích thân lên ý tưởng.

Bảo Chu Hồng xuống nhà xe đợi xong, Như Ý thẳng đến phòng chủ tịch. Th cô bạn học đột nhiên xuất hiện, Vỹ Đình chẳng l gì làm vui vẻ, cúi xuống tiếp tục ký hồ sơ, cất tiếng hỏi l lệ.

- em lại vào đây?

- Buổi chụp kết thúc sớm nên em ghé thăm . – Như Ý nhoẻn cười, sấn tới gần.

- Em vất vả , nên về nghỉ ngơi mới .

- Nếu là cô thì tỏ thái độ này kh?

- Như Ý, em kh nhớ từng nói gì với em ?

Ánh mắt sắc như d.a.o cắt kia làm nụ cười trên môi nữ diễn viên tắt lịm. Cô thoáng thở dài, đứng lên, rời . Vừa mở cửa thì chạm mặt Thủy Nguyệt cũng vừa lúc lướt qua nên cô cố tình gọi to, cốt để Vỹ Đình nghe th.

- Biên tập Đỗ, trùng hợp quá, lại gặp cô .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Chị Như Ý. – Thủy Nguyệt khựng lại, khẽ cúi chào.

- Hôm nay chụp ảnh quảng cáo ở tầng dưới, xong sớm nên lên thăm chủ tịch.

- Vậy ạ? còn việc, trước đây, chào chị.

Dứt lời, Thủy Nguyệt cất bước quay lưng, thẳng vào phòng phó tổng. Đặt tập tài liệu lên bàn ngay ngắn cho sếp và trong lúc đứng đợi xem, cô đưa mắt ra khung cửa sổ kính. Ban nãy cô lên gặp Vương Nhược để xin ý kiến về c tác tổ chức sự kiện cuối năm, chẳng ngờ lại gặp mặt Như Ý.

Cùng lúc này, ở tỉnh C, Kiến Quốc cũng rời khách sạn và với Tuấn Kiệt tới phần đất dự án để tham quan, tiện thể ghé vào khu trại tặng một ít tiền. Hai tên đàn tâm hồn trẻ thơ nên chẳng kiềm lòng được, sà vào đám trẻ đang chăm chỉ làm quà lưu niệm.

Kiến Quốc dán một cặp vạc ốc sứ trắng gắn lên đế gỗ, muốn tự tay làm món quà tặng nàng thơ của , chứ nếu mua thì chẳng còn ý nghĩa. Tuấn Kiệt th vậy cũng bắt chước theo.

Sau khi hoàn thành tác phẩm, cả hai gởi xe đến ven biển dạo. Tuấn Kiệt cẩn thận cho cặp vạc sứ vào túi vải, xách tòn teng trên tay, rảo bước dọc trên đường.

Mặt trời buổi hoàng hôn mùa đ hắt lên con đường trải nhựa một thứ ánh sáng vàng nhũ nâu cổ ển, màu nước biển trở nên x sẫm, những hàng cây khô khốc trong cái ráng chiều buồn đến nao lòng.

Phía xa xa, chân trời và mặt biển như hòa làm một, những đám mây mang hình thù của những ngọn sóng cuốn nổi bật lên qu vầng tà dương, Kiến Quốc ngắm nghía hồi lâu mới bấm máy, cảm giác như phía đó là lối dẫn đến thiên đường.

Tuấn Kiệt chẳng mảy may gì cái thú vui của Lâm Kiến Quốc, đưa mắt những cô gái đang chạy bộ. Thoáng th Hà Mỹ Đình trong bộ đồ thể thao năng động đang tiến về phía , cất tiếng gọi lớn.

- Giám đốc Hà.

- Trợ lý Trương, lại đứng đây? – Hà Mỹ Đình liền tách đoàn, dừng lại.

- theo phò tá Lâm phó tổng. - Tuấn Kiệt nói và đá mắt về phía Kiến Quốc.

Vừa dứt lời thì đám bạn gái chạy cùng Hà Mỹ Đình bỗng lên tiếng gọi í ới, cô vội cúi chào, toan quay . hấp tấp nắm tay cô giữ lại.

- vậy? – Hà Mỹ Đình ngạc nhiên hỏi.

- À, cái này… tặng cô, là tự làm, hy vọng cô kh chê.

- Cám ơn , tạm biệt.

Hà Mỹ Đình khẽ nhoẻn cười đón l cặp vạc sứ trắng, ngại ngùng chạy vụt . Tuấn Kiệt cứ đứng theo bóng cô xa dần hòa vào đám phía trước, ánh nắng chói mắt nên chỉ còn th những cái bóng đen đang chuyển động mà thôi.

Mé bên kia, Kiến Quốc tr bộ dạng ngẩn ngơ của tên trợ lý thì bật cười, ban nãy quay lại đúng lúc đôi nam nữ trao quà cho nhau, thế là chụp luôn m tấm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...