Tình Yêu Phong Vân
Chương 44: Con Tim Rung Rinh - 2
- chưa chịu về ? – Cô nghiêm giọng hỏi.
- vẫn chưa uống xong mà, đừng lãng phí chứ.
cái bộ dạng của tên chủ tịch mà Thủy Nguyệt sởn da gà, ban đầu cô cứ nghĩ ngài chủ tịch đã luống tuổi, chi đứng đắn và nghiêm trang, ngờ đâu là tên mặt dày mày dạn kia chứ.
Nhớ ngày đầu gặp nhau, Vỹ Đình đâu là cái bộ dạng này, lúc đó cô nói năng còn ý tứ, giữ kẽ đủ bề vì tr chững chạc và nghiêm nghị lắm. Biết rõ đang l cớ để nán lại, cô bước đến, bưng ly nước lên, một hơi uống sạch.
- Này là em đang hôn gián tiếp ? - Vỹ Đình gật gù cô.
- Ôi trời, ngài chủ tịch à, trí tưởng tượng của cũng phong phú quá đ. Nước đã hết, mời về cho. – Cô cười khảy, chỉ tay đuổi thẳng.
- đói .
- Đói… đói thì tự mà ăn, liên quan gì đến ?
- bị đau dạ dày, để đói quá sẽ kh chịu nổi. - Mặt Vỹ Đình nhăn nhó.
- Thì mau ăn , hôm nay kh nấu gì cả.
- Vậy cùng nhau nhé.
Dứt lời, Vỹ Đình nh chóng nhảy ra khỏi sô pha, tóm l tay Thủy Nguyệt kéo . Cô mà ngơ ngẩn chẳng phản kháng được gì, nào là tự tắt ện, tự khóa cửa, xong ra đến ngoài thì tự khóa cổng, cứ làm như đây là nhà của vậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vì bản thân chẳng muốn đến nơi sang chảnh, Thủy Nguyệt ngỏ ý ăn ở quán lề đường. Lúc ngồi vào bàn, cô mới mạnh dạn thẳng mặt . Tên chủ tịch ngồi đối diện đây cũng đẹp trai quá mức cho phép , chiếm hết spotlight của quán. Đột nhiên, cô cảm th bản thân chút hãnh diện.
Th toán xong, Vỹ Đình kh đưa cô về vội mà ghé vào c viên giải trí. Sau khi dạo chơi một vòng, dẫn cô tới chơi trò gắp thú, một trong những trò mà chơi giỏi.
Gương mặt đàn trung niên méo mó cái tủ đựng thú nhồi b cứ vơi dần. Thủy Nguyệt đứng kế bên, Vỹ Đình câu ra con nào thì cô cho vào bịch con đó, chẳng m chốc mà đầy nhốc. Bọn trẻ con xung qu xúm lại, hò reo cổ vũ.
Đến lúc rời , th Vỹ Đình rút ví đưa tiền cho đàn , cô khẽ mỉm cười, cảm giác trái tim bỗng rung rinh mỗi khi bắt gặp ánh mắt , nếu cứ bu xuôi theo ý thế này, cô sợ bản thân sẽ yêu mất, với vị trí đó của , cô biết chẳng thể nào với tới được, cô kh muốn bản thân lại bị đau khổ nhấn chìm.
- Em vậy? - Vỹ Đình th cô đột nhiên như kẻ mất hồn liền lo lắng hỏi.
- Kh . Về thôi. – Cô lắc đầu.
- Ừ.
Đưa Thủy Nguyệt đến nhà và chờ khi cánh cổng khóa xong thì Vỹ Đình mới quay xe . Cô ôm bịch thú b trên tay, thoáng ngậm ngùi, nếu như đó kh là chủ tịch của Thịnh Vũ, nếu chỉ là một nhân viên bình thường như cô thì lẽ cô đã chẳng ngần ngại mở lòng đón nhận, khoảng cách về địa vị và gia thế thật sự quá khó để vượt qua.
Cuộc đời vốn thích trêu ngươi, kẻ cầu tình chẳng được, né tránh thì khiến đối phương càng yêu sâu nặng. Trên ban c, Như Ý khẽ đưa tay mân mê nhành lan nữ hài mới nở, mùa đ tàn gần hết nhưng nổi trống trải, giá băng trong tim thì cứ còn mãi, biết đến bao giờ mới thể quay lưng để th con gái dùng cả th xuân để mải miết theo dấu chân đây. Bu tay khỏi đóa hoa, cô cất bước trở lại phòng, tiếng thở dài vọng vào đêm vắng tịch mịch.
Thời khắc này, trong căn phòng tối, Vương Nhược vẫn say mê chỉnh sửa những bức ảnh Như Ý mới chụp. hiểu rõ nỗi lòng của cô bạn học nên chỉ đành lặng lẽ ngắm cô từ xa hoặc giả là th qua các bức hình.
Vào cái ngày mà Lộ Tinh Văn đột nhiên từ học viện trở về, th báo rằng nghe lỏm được cuộc nói chuyện giữa Như Ý và Mạc Cách Tùng thì mới biết em chú bác gặp nạn, mà tất cả mọi chuyện bắt đầu từ việc Như Ý nhờ Mạc Cách Tùng giúp xử lý c ty Thịnh Thế bé nhỏ bằng cách gây sức ép đến các đối tác, yêu cầu họ tìm cách làm chậm tiến độ th toán cho các c trình mà Thịnh Thế đang thực hiện, mặt khác là yêu cầu phía ngân hàng thắt chặt, kh hỗ trợ nữa, nhằm đẩy tài chính Thịnh Thế đến đường cùng.
con gái vì quá yêu Văn Phong mà nói dối với Mạc Cách Tùng rằng bản thân cô muốn vùi dập kẻ kh đáp lại tấm chân tình của , nhưng mục đích là để khi Thịnh Thế sa cơ, cô sẽ xuất hiện ngỏ lời giúp đỡ. Nào ngờ sự việc lại chẳng như mong đợi, đã theo một hướng hoàn toàn khác.
Chưa có bình luận nào cho chương này.