Tình Yêu Phong Vân
Chương 55: Vị Khách Không Mời - 1
Xẩm tối, Thủy Nguyệt đem chiếc váy trắng mới mua lúc chiều ra, ướm vào ngắm nghía trước gương, tỏ vẻ hài lòng. Cô dự tính sẽ mặc nó để tới buổi sự kiện cuối năm của c ty.
Vì tác phẩm mới đang đến gần những chương cuối nên cô cố gắng thức thêm một chút. Thi thoảng đưa mắt qua kẽ hở của bức rèm vẫn th Vỹ Đình đứng đ. Chiếc áo sơ mi trắng làm tr hao gầy hơn.
Cô thở dài, với tay tắt ện, ngồi trầm ngâm một đỗi. Lát sau, đoán chừng đã rời mới bật lại bóng đèn, tiếp tục đánh máy.
Mãi đến tận khuya thì viết xong chương mới. Theo thói quen, cô lại qua khe hở lần nữa. Th chiếc xe vẫn đậu ở đó, cô thoáng ngạc nhiên, vạch màn tr xuống.
Phía dưới, bên lề đường, chỗ cống thoát nước là một đàn đang gục đầu, tr giống như một kẻ say rượu. Thủy Nguyệt căng mắt ra . Nhận ra dáng hình này quen quá, cô vội vàng chạy nh xuống cầu thang, mở cổng lao sang bên kia đường.
- Kiến Quốc, lại ở đây? kh? uống nhiều vậy?
Kiến Quốc say đến mức đứng kh vững, ngả tới ngả lui nhào luôn vào Thủy Nguyệt. Cô qu quất, đường vắng chẳng còn một ai, cô đành cố gồng dìu sang đường vào nhà.
Đặt Kiến Quốc xuống sô pha xong, cô vội vàng l nước cho uống l khăn vắt nóng lau mặt cho . Kiến Quốc nắm chặt l tay cô, đôi mắt đỏ ngầu.
- Nguyệt nhi, … thích...
Chưa nói xong thì lăn quay ra ghế, nhắm nghiền mắt. Thủy Nguyệt mau mắn l gối chặn phía sau lưng cho nằm nghiêng, cô sợ bị sặc.
Suốt đêm, cô chẳng dám về phòng ngủ, cứ ngồi c chừng. Cuối cùng, mệt quá, cô trên sô pha.
Khi ánh ban mai chiếu xuyên qua ô cửa kính thì Kiến Quốc mới mơ màng tỉnh giấc, đầu đau như búa bổ. Nhác th con gái trong mơ đang đứng trước mặt, giật b.ắ.n cả , vội vàng bật dậy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Nguyệt nhi, em lại ở nhà vậy?
- Lâm phó tổng, uống nhiều rượu quá nên mất trí nhớ ? Nước ch em mới pha đ, rửa mặt hãy uống.
Nói , cô xoay xuống bếp, nh chóng làm món bánh mì sandwich trứng rau cuộn. Kiến Quốc lững thững theo sau, đứng tựa vách cô. Bản thân cũng kh nhớ chạy đến đây kiểu gì. Hôm qua, sau khi ăn tối và uống một chút với Tần Vy An thì trở về.
Trên đường về, buồn tình quá nên tạt vào quán bar, định bụng vui chơi một chút cho đỡ sầu, ai ngờ càng say thì lại càng sầu, mà sầu quá thì lại nhớ đến cô nên trong tâm tưởng cứ thế lái xe đến tận đây.
Rửa mặt xong xuôi, bản thân trong gương mà bất mãn quá, lại để con gái thích th bộ dạng chẳng ra gì của thế này, kh biết hôm qua nói ra ều gì kh nên nói hay chăng nữa.
Cầm cái bánh trên tay, vừa ăn vừa lén Thủy Nguyệt, th cô vẫn tự nhiên nên cũng yên tâm phần nào.
- Hôm qua nói thích… - Cô lên tiếng.
- Hả? nói thích… - Kiến Quốc tỏ vẻ sợ hãi.
- chỉ nói đến đó thì ngất luôn nên em cũng kh biết. – Cô cười.
- À. Là thói quen thôi, khi say rượu thì thích uống nước đá. - cười gượng gạo.
- say đến thành thói quen luôn ? Kiến Quốc, uống rượu nhiều kh tốt đâu, say lái xe quá nguy hiểm.
- Khiến em bận tâm , xin lỗi, lần sau sẽ kiềm chế bản thân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.