Tình Yêu Phong Vân
Chương 60: Một Phen Hoảng Loạn - 2
Cô cởi áo khoác trả lại cho mở cổng bước vào. Chiếc xe nh chóng chạy vụt . Màn đêm tĩnh lặng bủa vây, ngước về phía gác chu của ngôi giáo đường phía xa, cô chấp tay cầu nguyện cho đừng xảy ra chuyện gì.
Bao nhiêu năm , đây là lần đầu tiên cô khóc thảm vì lo lắng cho một đàn khác ngoài Văn Phong, lẽ cô cũng chẳng nhận ra.
Cùng lúc này, ở trước cổng trung tâm hội nghị, Vương Nhược đang tiễn khách thì nhận được cuộc gọi của Kiến Quốc, vội vàng giao lại nhiệm vụ cho Diệp Trân tức tốc lái xe đến bệnh viện thành phố. Diệp Trân ù ù cạc cạc, chẳng biết sếp xảy ra việc gì mà gấp chạy đến rớt cả giầy nhưng vẫn dạ dạ vâng vâng.
Nghe loáng thoáng cuộc nói chuyện ện thoại của Vương Nhược và Kiến Quốc, Như Ý cũng hối hả chạy ra bãi đỗ xe.
- Chị Chu Hồng, đưa em đến bệnh viện thành phố, nh lên.
- lại đến bệnh viện, em bị đau ở đâu ? – Chu Hồng ngạc nhiên.
- Kh , nh mà.
Chu Hồng nghe cô hối thì cũng mau mau qu xe ra, nhằm hướng bệnh viện mà chạy, chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì cả.
- Nh lên chị ơi. - Giọng Như Ý gấp gáp.
- Chị đang cố đây, đảm bảo an toàn chứ em.
Trong khi Như Ý chắp tay khẩn nguyện cho Vỹ Đình bình an thì trước cửa phòng cấp cứu, Kiến Quốc sốt ruột qua lại, còn Tuấn Kiệt ngồi một chỗ, tay cấu c.h.ặ.t đ.ầ.u gối. Vương Nhược gởi xe xong liền hớt hải chạy vào.
- Thế nào ?
- Vẫn chưa ra, Tần Vy An cũng đang trong đó. - Kiến Quốc đáp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chu Hồng vừa đỗ xe thì Như Ý đã vội vàng nhảy xuống, nh chóng chạy vào. Nhác th ba đàn đang chằm hăm trước cửa phòng, cô lo lắng lại gần.
- thế nào ạ? kh ạ?
- Bác sĩ chưa ra nên chúng cũng kh biết nữa. - Kiến Quốc đại diện trả lời.
Kiến Quốc đã từng gặp Như Ý nhiều lần tại nước A, nhưng cô thì kh biết . Khi đang theo học cao học ngành nhiếp ảnh tại đây thì Lâm Kiến Hào và Trần Tư Dung vẫn đều đặn qua thăm hàng năm.
Trong một lần kiểm tra sức khỏe tổng quát, Lâm Kiến Hào đã vô tình gặp lại Quế Lệ Na lúc này đang đưa Vỹ Đình đến bệnh viện theo lời giáo sư Andrew. Biết được hoàn cảnh của bạn học cũ, đã ngỏ lời giúp đỡ tài chính để vực dậy Thịnh Thế và chi trả các khoản phí ều trị cho con trai bà.
Khi sức khỏe Vỹ Đình tạm ổn định, Quế Lệ Na quay về ều hành c ty thì Lâm Kiến Hào gọi ện bảo Kiến Quốc thay mặt đến thăm con trai của bạn học đang ều trị tại bệnh viện. vâng lời nên thường xuyên lui tới, từ đó thân thiết với Vỹ Đình và quen biết Tần Vy An.
Buổi tối, Vỹ Đình kh cho Như Ý vào phòng bao giờ, mà Kiến Quốc vì bận học nên cũng chỉ đêm đến mới ghé thăm. vẫn luôn th cô ngồi ở hàng ghế đá trong khuôn viên bệnh viện đến khuya lắc mới rời .
Lát sau, Tần Vy An trở ra, Như Ý nước mắt giọt ngắn giọt dài, cùng mọi ùa đến hỏi thăm tới tấp.
- bị rạn xương sườn, phổi cũng bị chấn thương, đang cho thở ô xy, cũng may là kh quá nghiêm trọng. Bệnh nhân cần nghỉ ngơi nên tạm thời đừng ai vào làm phiền, sẽ túc trực cạnh - Tần Vy An nói.
- Tên Trần Dư Quang c.h.ế.t tiệt, để xem làm xử . - Kiến Quốc bực bội lên tiếng.
Chờ đến mười một giờ khuya, Vương Nhược gọi ện cho Quế Lệ Na, nói rằng Vỹ Đình say quá ngủ lại nhà để bà khỏi lo lắng. bàn bạc với mọi , ngày mai đợi Vỹ Đình tỉnh lại gọi ện nói dối là c tác đột xuất một tuần là được, bảo Tuấn Kiệt đến nhà l quần áo là xong, nhiêu đó thời gian chắc cũng đủ bình phục.
Giao Vỹ Đình lại cho Tần Vy An chăm sóc, mọi lần lượt ra về. Kiến Quốc l ện thoại n cho Thủy Nguyệt báo tin bình an. Ra đến cửa chính, ngước bầu trời đêm, thở dài.
- ta yêu em thật , còn em thì hả Nguyệt nhi? Em khóc vì đỡ một gậy giúp em hay còn vì ều gì khác?
Chưa có bình luận nào cho chương này.