Tình Yêu Phong Vân
Chương 8: Bức Vách Ngăn Đôi - 2
Sau khi rời nhà họ Vương, cô bỏ lại sau lưng thành phố hoa lệ, lên miền núi sống cùng vợ chồng cô bạn Phương Giao Tình. Phương Giao Tình chỉ học hết cấp ba nghỉ và làm nuôi bạn trai cũng là chồng cô bây giờ học xong đại học.
Thế nhưng, mức lương một sinh viên mới ra trường như Tăng Vỹ kh đủ lo cho hai mẹ con Phương Giao Tình nên cả nhà họ quyết định quay về cố hương, tiếp tục nghề n của ba mẹ.
Bốn năm trên vùng núi th bình yên ả phần nào xoa dịu nỗi đau trong tim nhưng buồn thì cứ còn mãi.
Phía bên kia bức tường, Vỹ Đình cũng đang tựa lưng trời biển. Những con sóng trắng nối nhau chạy ra chạy vào, ánh đèn của đoàn tàu thấp thoáng phía xa đang trở về.
Đưa ly vang lên môi uống cạn, chẳng biết từ bao giờ mà đã biến thành một kẻ nghiện rượu, nếu kh khiến bản thân say thì kh thể nào ngủ được yên giấc. Cái giá lạnh của mùa đ khiến cho toàn thân đau nhức vô cùng, vết thương trong tim lại càng đau đớn hơn.
Trời vừa hửng sáng, Thủy Nguyệt, Vương Nhược và Lục Ngạn nh chóng rời khỏi khách sạn. Lục Ngạn ngáp tới ngáp lui, lên xe lại tiếp tục ngáy khò khò, bảo ngoại trừ lúc bắt tay vào quay phim thì dậy sớm đối với là một cực hình. Thủy Nguyệt bộ dạng của trong gương chiếu hậu mà kh nhịn được cười, chẳng trách béo tròn đến vậy.
- Vương phó tổng, ngày mai cho em nghỉ phép nhé. – Cô quay sang Vương Nhược, thỏ thẻ xin xỏ.
- Em việc gì ?
- Ngày mai là giỗ mẹ em.
- Được, vậy để đưa em .
Vương Nhược vừa dứt lời thì tiếng chu ện thoại vang lên. Dãy số hiện trên màn hình là của trợ lý Diệp Trân.
- nghe.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Vương phó tổng, khi nào về vậy? Phía đối tác yêu cầu gặp để lên ý tưởng thiết kế cho trang sức kèm bộ sưu tập sắp tới của họ. – Giọng Diệp Trân gấp.
- đang trên đường về.
- Vậy em hẹn họ ngày mai nhé.
Nghe Diệp Trân xếp lịch, Vương Nhược liền quay sang Thủy Nguyệt, cô mỉm cười ra hiệu hãy nhận lời.
- Được, hẹn báo giờ lại cho .
Đưa tay tắt ện thoại, áy náy Thủy Nguyệt. Mới vừa mở miệng bảo đưa cô về thăm mộ thì c chuyện lại đột xuất tới.
- xin lỗi. – Vương Nhược ái ngại cất lời.
- Đừng đặt nặng mà, thực ra, em thích xe buýt hơn. – Thủy Nguyệt vui vẻ đáp.
- Em chê xe ?
- Làm gì , cho em cái bánh xe thôi thì em cũng bán được bộn tiền chứ.
Nghe cô nói xong mà Vương Nhược chẳng nhịn được cười. Cô gái này hài hước y hệt như tên họ Lâm kia.
Chiếc xe cứ thế lao vun vút trên đường, biển x dần khuất tầm mắt, phía sau lưng vẫn là tiếng thở đều đều của Lục Ngạn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.