Tình Yêu Phong Vân
Chương 85: Lên Đường Công Tác - 1
Sáu giờ sáng, từng chiếc xe lần lượt nối đuôi nhau rời Thịnh Vũ, đưa các nhân viên đến tỉnh L chuẩn bị cho buổi triển lãm sẽ khai mạc vào ngày mai. Vì Vương Nhược bảo sẽ đưa nên Thủy Nguyệt kh lên theo xe nhân viên mà đứng chờ tới.
Thời gian cứ thế trôi qua, ện thoại đã quá mười lăm phút. Đang sốt ruột thì Vương Nhược gọi, nói rằng cuộc họp đột xuất vào buổi sáng kêu cô cùng Vỹ Đình lên đó trước để chuẩn bị, còn sẽ theo sau.
Vừa cúp ện thoại đã th xe của Vỹ Đình đỗ ngay trước mặt, nháy mắt ra hiệu bảo cô bước vào. Thủy Nguyệt tiến đến phía sau, cố kéo cánh cửa nhưng nó bị khóa chặt, mở kh được. Cuối cùng, cô lên chỗ cũ, chính là ghế phụ để ngồi.
Vỹ Đình cầm l chiếc ba lô trên tay cô, thảy về phía ghế sau, vừa chồm qua thì cô đã nh chóng níu l sợi dây an toàn.
- tự biết làm.
- chỉ đóng cửa lại thôi, em đóng chưa chặt.
cười nhẹ, đưa tay mở cửa xe ra kéo mạnh vào, hương nước hoa thoang thoảng tỏa qu làm cô thoáng chút xao xuyến, tim đập nh hơn.
Từ trên tầng tám, Kiến Quốc chứng kiến tất cả. Đợt này Vỹ Đình muốn nên ở lại c ty, mọi khi thì sẽ khoán hết cho Vương Nhược và . Chiếc xe đã ra khỏi cổng mà vẫn cứ ráng dõi theo. Tần Vy An bước vào, th đang chăm chú xuống dưới sân, cô ngạc nhiên bước lại gần.
- Lâm phó tổng.
Kiến Quốc nghe cô gọi liền giật , đánh rơi luôn cái ống nhòm xuống dưới, cả Tần Vy An và đều cúi đầu theo. Lúc này, Vương Nhược vừa ngang qua, may mắn cho , nếu như nh một chút thì kiểu gì cũng sứt đầu mẻ trán.
Th Vương Nhược ngước tr lên, Kiến Quốc hoảng hốt ôm l đầu Tần Vy An, ấn cô ngồi xuống. Ở cự ly gần thế này, cô cảm nhận được hơi thở mang mùi hương nam tính của , trái tim bỗng dưng nhảy loạn xạ. Khi bu tay, cô như bất động.
Khom trở vào trong , th Tần Vy An vẫn ngồi ngoài đó thì lên tiếng gọi.
- Bác sĩ Tần, cô định ở đó luôn hả?
- À, vào đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-85-len-duong-cong-tac-1.html.]
- Cúi xuống, lão ra xa chút lên sẽ th đ.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Tần Vy An ngoan ngoãn làm theo lời sếp. Kiến Quốc bò lên sô pha, ngồi thở dốc. tiếc hùi hụi cái ống nhòm mới dùng được một lần.
Vương Nhược ngó tới ngó lui chẳng th ai ra nhận của thì tiện tay gác cái ống nhòm đã vỡ lên thành bồn hoa nh chóng bước ra xe. Vốn ban đầu, định cùng Thủy Nguyệt nhưng cuối cùng thay đổi theo kế hoạch của Vỹ Đình.
- Tìm việc gì kh? - Kiến Quốc lên tiếng hỏi.
- Dự án Sunny House , các mã thiết bị được duyệt đã ngưng sản xuất, bên nhà thầu đề xuất thay mã mới, th số kỹ thuật cao hơn, vậy nên, họ xin chúng ta cho ều chỉnh tăng giá dự toán. - Tần Vy An đưa tập hồ sơ cho .
- Cái này cũng cao quá , nói với họ, đề xuất th số tương đương hoặc thấp hơn ban đầu một chút cũng kh , ai lại l d.a.o mổ trâu mổ gà thế này.
- Ok .
Cô khẽ đáp nh chóng bước ra ngoài, cảm giác như mùi hương của Kiến Quốc vẫn còn vương vấn trên tóc. Sau cái hôm bị ngất đó, cô thường nghĩ đến nhiều hơn. Kh biết bao nhiêu lần cô tự trấn an bản thân, rằng lẽ do nấu cho nồi cháo nên mới dễ xúc động thế này, miếng ăn đúng thật là miếng tồi tàn mà.
Khi đồng hồ ểm bảy giờ đúng, chiếc phi cơ đưa Lộ Tinh Văn cũng rời khỏi thành phố S. ngồi một cục vắt một hòn trên ghế, trùm khăn đội nón kín mít, mặt vẫn chưa hết sưng. Đưa mắt ra ô cửa kính, ngắm những đám mây trôi bồng bềnh lãng đãng. nhớ tới câu ta vẫn thường hay nói “Đừng níu kéo những gì xa tầm với. Mây của trời hãy để gió cuốn ”.
- Diệp Trân à, chị là áng mây xa xăm kia kh?
thở dài, ngả lưng ra phía sau, nghe tiếng trái tim như vụn vỡ, tự hỏi thầm. Chuyện ra n nỗi này, th lỗi với Vương Nhược vô cùng, số tiền bỏ ra thu xếp tàn cuộc tuy chẳng là gì so với nhưng vì lý do quá phi lý, kh đáng nên giận bản thân lắm.
- , em xin lỗi.
Lộ Tinh Văn chỉ thoáng nghĩ và nói thật khẽ thôi nhưng cũng khiến cho Vương phó tổng hắt hơi m cái, hạ tốc độ lại mà l khăn gi lau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.