Tình Yêu Phong Vân
Chương 98: Mỹ Nhân Kế - 2
Thủy Nguyệt mỉm cười dịu dàng, bước đến sau lưng , đưa hai tay bóp vai. Cô th thật vô liêm sỉ, cũng vừa mắc ói nữa.
- Kh gì, em th sáng nay tâm trạng kh tốt nên muốn làm cho thoải mái một chút.
- Thủy Nguyệt, em làm vậy? chuyện gì thì em cứ nói, đừng làm sợ chứ.
Thủy Nguyệt hít một hơi thật sâu, xả vai, thôi kh diễn nữa. Lúc này, cô thật sự hâm mộ các diễn viên quá , làm mà họ thể diễn suốt m mươi tập như vậy được. Bước lên sát cạnh , cô dịu dàng lên tiếng.
- Chủ tịch, chuyện của c ty con ở tỉnh H…
- Thì ?
- Em biết hậu cung kh nên can dự triều chính nhưng mà… thể cho bọn họ một cơ hội nữa kh?
- Em đến l lòng là vì chuyện này ? Chẳng trách, cứ th gì đó kh thật lòng.
Dứt lời, Vỹ Đình kéo Thủy Nguyệt ngã vào lòng , cô bị bất ngờ nên kh trụ được, ngồi luôn trên chân . Định dợm đứng lên thì đưa tay giữ chặt, dùng ánh mắt đầy mê hoặc cô, mỉm cười.
- Hôn , sẽ rút lại quyết định.
- nói thật ?
Vỹ Đình gật đầu, nhắm mắt mong chờ. Thủy Nguyệt ngập ngừng hôn nhẹ lên trán . Tưởng đâu đã hoàn thành nhiệm vụ nhưng lại nhăn mặt kh đồng ý.
- Em à, đây là kiểu hôn của đàn dành cho phụ nữ mà. Xé nháp.
Nói , lại tiếp tục khép mi chờ đợi. Thủy Nguyệt cố nhủ bản thân nhẫn nhịn vì sứ mệnh cao cả, ghé sát kề má , chưa chạm vào thì đã mở to mắt, lên tiếng.
- Em đang hôn con trai em đ hả?
- Chứ muốn thế nào?
- kh biết, trừ hai chỗ đó ra, em xem còn chỗ nào kh?
- Quân tử nhất ngôn? – Cô , hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Tứ mã nan truy. – gật đầu, đáp.
Cô cười tươi, cúi xuống, hôn lên mi mắt . Xong liền bật dậy, nhảy vọt ra ngoài. Vỹ Đình thất vọng tràn trề, này là cố tình kh hiểu ý đồng đội đây mà. Nhưng đã lỡ lời nên cũng chẳng thể nào bắt bẻ cô được.
với tay ấn vào ện thoại nối máy sang phòng Kiến Quốc, bảo trả lại đơn thôi việc cho các nhân viên và giám đốc c ty con, chỉ yêu cầu họ viết kiểm ểm mà thôi. Thủy Nguyệt thở phào vì đã hoàn thành mục tiêu, cô vui vẻ bước ra khỏi phòng, quên cả cám ơn và chào tạm biệt, vô tình biến thành một kẻ vắt ch bỏ vỏ trong mắt thương.
Chủ quản và các nhân viên dưới tỉnh H nghe Tần Vy An gọi ện th báo xong thì mừng rỡ, ôm l nhau khóc như đưa đám, thắt chặt thêm tình đồng nghiệp. Hô hào từ nay sẽ cố gắng cống hiến vì Thịnh Vũ, kề vai sát cánh bên nhau để mà tạo nghiệp.
Sau khi Tần Vy An hoàn thành nhiệm vụ và ra ngoài , căn phòng chỉ còn mỗi Kiến Quốc. vân vê cây viết trên tay, mắt lơ đãng ra ngoài cửa, xem ra Vỹ Đình thật lòng yêu thương con gái , biết trước giờ nói một kh nói hai nhưng chỉ trong tích tắc đã thay đổi quyết định của chỉ vì một lời thỏ thẻ từ Thủy Nguyệt.
cảm th cần đâu đó một thời gian để reset lại bản thân, nếu cứ thế này sợ sẽ biến thành hũ hèm mất. Nhưng biết chắc tên chủ tịch kia sẽ chẳng cho nghỉ phép dài hạn, nên nghĩ ra cách kết hợp c việc nh chóng thẳng đến phòng Vỹ Đình.
Nghe bảo muốn c tác, Vỹ Đình hơi khựng lại một chút tiếp tục cúi xuống, tay liên tục gõ trên bàn phím.
- Chúng ta đâu lịch, định đâu vậy?
- Nước Y, muốn sang đó kiểm tra khu phức hợp, tiến độ báo cáo thi c tới phần thân .
- định bao lâu?
- Hai tháng.
- Được.
Là bạn thân và là cộng sự của nhau trong suốt ngần năm nên Vỹ Đình hiểu rõ Kiến Quốc, cần thời gian để bình thường trở lại, tuy kh biểu lộ xúc cảm ra ngoài nhưng biết đang buồn và khó chịu trong lòng. Lúc Kiến Quốc bước gần tới cửa thì Vỹ Đình đột nhiên đứng dậy, cất tiếng.
- Cám ơn , Kiến Quốc.
- Vì ều gì? – quay đầu, hỏi.
- Tất cả.
- Đối xử với cô cho tốt.
- yên tâm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.