Tình Yêu Sâu Sắc Đau Đớn Với Anh
Chương 30: Tôi Bị Mù
Trời tối om khi tỉnh dậy. Giọng nói của bác sĩ văng vẳng bên tai, hỗn độn và ồn ào, nhưng chẳng th gì cả.
đưa tay ra, bối rối muốn nắm l thứ gì đó, nhưng một bàn tay lạnh ngắt nắm l tay . Sau đó, chủ nhân của bàn tay an ủi .
- Cô Mạc, đừng lo lắng hay sợ hãi. Chúng chỉ đang kiểm tra tình trạng của cô thôi.
Họ đang kiểm tra tình trạng của ?
Nhưng trời lại tối thế này?
Đột nhiên, một ý nghĩ khủng khiếp chợt đến với .
nắm l tay đàn và run rẩy hỏi.
- kh bật đèn lên? phòng... tối thế?
Bàn tay đàn cứng đờ lại th rõ, và kh khí xung qu đột nhiên đ cứng lại. Trong khoảng kh im lặng, bắt đầu khóc nức nở đầy oán hận.
bị mù. chẳng th gì cả. Suy nghĩ đó đã thành sự thật.
Bác sĩ cứ an ủi rằng những triệu chứng này là do chấn thương não; Hơn nữa, còn bị ung thư cổ tử cung, ều này càng l.à.m t.ì.n.h hình thêm trầm trọng. Chỉ cần thư giãn, thị lực của sẽ dần hồi phục.
thật vậy kh?
Bác sĩ nới lỏng tay và nhẹ nhàng an ủi.
- Chủ tịch Tần đang đợi bên ngoài. Chúng sẽ nói sự thật về bệnh tình của cô cho biết.
- Làm ơn đừng nói với là kh th gì cả và bị ung thư cổ tử cung nhé. - vội nắm l tay bác sĩ và nhỏ giọng cầu xin.
Cuối cùng, kh thể ngừng khóc. Phòng phẫu thuật trống trải tràn ngập tiếng khóc của , thật buồn và đau đớn.
Các bác sĩ nhất thời bối rối, nhưng kh thể th mặt họ. Sau một lúc im lặng, họ hứa với .
lẽ vì thuốc đã tác dụng, lại ngất . Khi tỉnh dậy, biết đã ngủ hai ngày.
Khi mở mắt ra, trời vẫn còn tối. Phòng bệnh im lặng. lẽ chỉ ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-sau-sac-dau-don-voi-/chuong-30-toi-bi-mu.html.]
Một cảm giác cay đắng hiện lên trong mắt . Khi định đưa tay ra, một giọng nói lạnh lùng đột nhiên vang lên.
- Em tỉnh .
Tim đập thình thịch. Kh ngờ lại là Tần Mặc Thần.
nghe th tiếng bước chân đến gần, giọng nói lạnh lùng của dường như chút đau lòng.
- Cô th đỡ hơn chưa? Đứng dậy ăn chút gì .
chạm vào trán . Hơi thở ấm áp của phả vào tai , khiến run lên. kh hiểu tại Tần Mặc Thần lại thay đổi thái độ.
Chẳng ghét ?
Dù thì, lúc này cũng kh muốn gặp . Vì đã làm tổn thương quá sâu, tinh thần đã kiệt quệ.
nhắm mắt lại, kh muốn biết bị mù, nên lạnh lùng nói.
- Làm ơn để yên. kh muốn gặp .
cảm th bàn tay đặt trên trán cứng đờ lại trong giây lát. rút tay lại, giọng đều đều.
- Nghỉ ngơi , lát nữa sẽ đến thăm cô.
Tần Mặc Thần kh chút do dự rời , để lại một trong căn phòng trống trải. chìm trong bóng tối vô tận.
Những ngày tháng căng thẳng và đau đớn cuối cùng cũng khiến bật khóc. cuộn tròn lại. Tại chịu đựng đủ thứ bất hạnh của cuộc đời?
Đang run rẩy khóc lóc, lưng bỗng ấm áp, cả được một đôi tay rắn chắc ôm chặt. Ai đó nhẹ nhàng lau nước mắt cho .
cứng , đột nhiên quay lại, muốn đó, nhưng xung qu tối đen như mực. Ôi, suýt nữa thì quên mất đã mù.
Tim đập thình thịch đau đớn, nở một nụ cười cay đắng, bởi vì biết rằng kh là Tần Mặc Thần, muốn g.i.ế.c thay vì đối xử dịu dàng với như vậy.
Kh chút do dự, nghẹn ngào hỏi.
- Thừa Chiếu?
- Ừm. - Giọng nói dịu dàng quen thuộc đến lạ. Quả nhiên là .
Chưa có bình luận nào cho chương này.