Tình Yêu Sâu Sắc Đau Đớn Với Anh
Chương 36: Họ Sắp Kết Hôn
bỗng muốn bật cười. muốn cười cho những suy nghĩ ngu ngốc và đáng thương của chính . Dù đã bị tổn thương nặng nề đến thế, vẫn cứ mơ tưởng đến đàn đã làm tổn thương.
Tay Tần Mặc Thần khựng lại một chút, mỉm cười dịu dàng đột nhiên ôm vào lòng.
Cái ôm quen thuộc khơi dậy trong nỗi hận thù. nhớ lại khoảng kh trống rỗng nơi đã chịu đựng bao nhiêu tủi nhục, và cảm giác bị đám kia chạm vào!
định đẩy ra thì véo cằm , lạnh lùng nói.
- Yêu? Mạc Vũ Phi, cô thật hèn hạ! Cô nghĩ cô xứng đáng với tình yêu của ?
kinh ngạc ngẩng đầu lên, chằm chằm vào khuôn mặt ển trai của . thể th rõ trong đôi mắt đen láy của .
Tần Mặc Thần cười lạnh, môi mỏng kề sát môi , nhưng lời nói lại sắc như dao.
- Ngay từ lúc bước vào phòng, đã biết mắt cô đã hồi phục. Cô vẫn còn ngu ngốc giả mù ?
lắc đầu bất lực, lúc này, đau đớn vô cùng. Hóa ra đã biết đã hồi phục, nhưng thay vì vạch trần , lại khiến xấu hổ đến mức hết lần này đến lần khác, thậm chí còn sỉ nhục .
vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay , gào lên.
- Bu ra!
Tần Mặc Thần lại ôm vào lòng. Giọng lạnh lùng, khàn khàn.
- Cô còn chưa đầy một mảng bầm dập, làm thể bu tha cô?
Mỗi lời nói đều khiến tim đau nhói. chán nản kh muốn rời xa , liên tục đánh vào vai nhưng chẳng tác dụng gì.
- Tần Mặc Thần, muốn làm gì thì mới bu tha ? - kh nhịn được khóc thành tiếng. tát vào tay , nhéo mạnh vào cổ . hận , chỉ muốn g.i.ế.c ngay lập tức!
Tần Mặc Thần dùng hai tay giữ gáy , trán chạm trán . cười quyến rũ nhưng vô tình.
- Cô nhất định sẽ mãi mãi ở bên . Đừng mong sẽ tha cho cô!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-sau-sac-dau-don-voi-/chuong-36-ho-sap-ket-hon.html.]
Cánh cửa đột nhiên mở ra, Mạc Vũ Lâm mỉa mai nói.
- Ừm, may quá! Cô rơi vào tay kẻ xấu mà lại thoát nạn.
Cô ta tiến lại gần , với vẻ thách thức. Sau đó, cô ta đặt tay lên vai Tần Mặc Thần, quyến rũ nói.
- Thần, em nhớ quá.
Tần Mặc Thần mỉm cười. hung hăng ném xuống giường, quay lại ôm Mạc Vũ Lâm vào lòng. Ánh mắt đầy vẻ châm biếm , lúc này đã rối bời.
- Mạc Vũ Phi, ác mộng của cô mới chỉ bắt đầu thôi. xấu kh bao giờ chết. sẽ xem cô thể chống đỡ được bao lâu!
Nói xong, ôm Mạc Vũ Lâm rời . nằm cứng đờ trên giường, khóc thầm. nắm chặt tay, tay đã đầy máu.
lúc nào cũng làm đau đớn trước mặt Mạc Vũ Lâm hết lần này đến lần khác, lại bỏ một cách tàn nhẫn.
lúc nào cũng dập tắt tia hy vọng le lói trong tim .
chìm đắm trong đau đớn và hối hận triền miên, thậm chí còn kh để ý đến tiếng bước chân phía sau.
Mãi đến khi giọng Mạc Vũ Lâm vang lên sau lưng, mới nhận ra cô ta đã quay lại.
ngồi bật dậy, cô ta với vẻ căm ghét.
- Cô lại đến đây làm gì?
Mạc Vũ Lâm cười khẩy tiến về phía . rụt tay lại theo phản xạ, nhưng cô ta đã nắm l cổ tay và nói một cách đắc ý.
- Mạc Vũ Phi, ngày kia là hôn lễ của và Thần. Cô cứ đến . muốn cô chứng kiến đàn cô yêu nhất kết hôn với phụ nữ cô hận nhất!
giơ tay tát vào mặt cô ta. Cô ta đẩy tay ra, nhăn mặt đau đớn và l tay che mặt. đứng dậy, từng bước một ghì chặt cô ta. Một lần nữa, tát cô ta, khiến cô ta bất ngờ.
Cô ta tức giận đến mức nghiến răng ken két.
Cô ta muốn đánh trả , nhưng nh chóng cầm bình nước nóng và tát cô ta một cái thật mạnh. Cô ta hét lên, nhưng đã quá muộn để trốn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.