Tình Yêu Sâu Sắc Đau Đớn Với Anh
Chương 48: Tôi Nợ Anh Ấy Rất Nhiều
Chị Linh cũng sửng sốt.
- Tần, cuối cùng cũng tỉnh !
Chị nắm l tay , mỉm cười.
- Cô Mạc, Tần tỉnh ! Cuối cùng cũng tỉnh !
- Vũ Phi, nhớ em quá. - Giọng nói quen thuộc cứ vang lên từ phía sau, chậm rãi tiến lại gần. nhắm mắt lại, nuốt những giọt nước mắt chực trào.
kh biết trước đây nước mắt vị gì, nhưng lúc này, biết nó thật ngọt ngào.
quay lại đàn đang đứng trước mặt. Khuôn mặt ển trai của gầy gò, đôi mắt đen láy tràn ngập sự dịu dàng và yêu thương vô bờ bến.
mỉm cười, hé môi. dang rộng vòng tay, giọng nói ấm áp.
- Vũ Phi, yêu em...
cắn môi dưới, kh thể ngăn ngã vào vòng tay . cảm nhận được cái ôm đã lâu kh gặp và tình yêu mãnh liệt. Trái tim lạnh lẽo của dần được thay thế bằng sự ấm áp.
Khi được chôn trong vòng tay , bỗng nghẹn ngào hỏi.
- Lúc em mù, chăm sóc em kh?
Tần Mặc Thần mỉm cười nhẹ, ậm ừ một lát.
lại hỏi.
- Trong nhà kho đó, lúc em mù, là bị thương. Lúc ôm em, m.á.u trên tay em là của , đúng kh? biết tình cảnh của em mà, đúng kh?
- . - Tần Mặc Thần nhẹ nhàng nói, kh chút do dự.
- Vũ Phi, xin lỗi. Tô Thừa Chiếu đã kể cho nghe mọi chuyện năm năm trước. Thật ra, phát hiện đã yêu em , nhưng nhận ra thì đã quá muộn.
rời khỏi vòng tay , vòng tay ôm l cổ , ngắm khuôn mặt tuấn tú của , cười lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-sau-sac-dau-don-voi-/chuong-48-toi-no--ay-rat-nhieu.html.]
- Cũng chưa muộn. Ít nhất cũng tỉnh lại .
Tần Mặc Thần vuốt ve má với tình yêu thương và lòng trắc ẩn, nói bằng giọng trầm ấm và kiên định.
- Vũ Phi, yêu khiến em đau khổ quá nhiều. Đời này em kh cần yêu nữa. chỉ muốn yêu em bằng cả trái tim.
cúi đầu hôn lên môi , làm tan lớp tuyết lạnh lẽo còn vương vấn trên , dần dần làm tan chảy trái tim băng giá của .
Tần Mặc Thần, kiếp này em sẽ yêu nữa. Tình yêu của chúng ta sẽ thật huy hoàng và mãnh liệt, cho đến tận cùng thời gian...
...
- Bố, mẹ, Lạc về . - Giọng nói dịu dàng vừa dứt, một đứa trẻ từ bên ngoài chạy vào.
Nó chạy thật nh, suýt nữa thì lao vào lòng . Nhưng được nửa đường, nó đã bị Tần Mặc Thần đỡ dậy, mặt mày nghiêm nghị.
- Sau này, con đừng nhảy vào lòng mẹ nữa. Mẹ yếu lắm, mẹ kh chịu nổi cái đầu nhỏ của con va vào mẹ đâu.
Lạc lè lưỡi tinh nghịch, quay đầu buồn bã .
- Mẹ ơi, bố kìa. Từ khi con biết nhớ, bố kh cho con ôm mẹ, lúc nào cũng sợ con làm mẹ đau.
Con bĩu môi. Khuôn mặt nhỏ n đáng yêu của con khiến lòng tràn ngập sự ấm áp và hạnh phúc.
Sau ca phẫu thuật, bác sĩ nói khả năng mang thai thấp. kh ngờ lại mang thai lần nữa vì sức khỏe ngày càng yếu.
Tần Mặc Thần chưa bao giờ khiến lo lắng về con cái. đã làm tất cả vì . cảm kích câu nói của : "Đời này, kh cần em yêu , chỉ cần yêu em là đủ.”
Lạc rửa mặt và ăn cơm với chị Linh. Tần Mặc Thần ôm vào lòng và hôn lên má .
ôm cổ , ngước đôi mắt đen láy của , do dự một lúc nói.
- Mặc Thần, em muốn gặp Thừa Chiếu. Em muốn làm cha đỡ đầu của Lạc.
vẻ mặt tuấn tú căng thẳng của Tần Mặc Thần, hồi hộp tựa đầu vào n.g.ự.c , lắng nghe tiếng tim đập thình thịch của , khẽ lẩm bẩm.
- Em nợ quá nhiều, đời này kh thể bù đắp được. Em đã nghĩ lâu: Em chỉ thể để làm cha đỡ đầu của Lạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.