Tình Yêu Trong Sáng Của Thiếu Gia Ít Nói Ngọt Ngào
Chương 2:
mang tất cả những tuyệt kỹ gia truyền khi viết tiểu thuyết của ra.
Từ thiếu gia, thái tử thời cổ đại đến thiếu soái, tướng quân thời dân quốc đến tổng tài bá đạo hiện đại, tất cả đều được sắp xếp cho Phó Hằng.
kể đến khô cả cổ họng nhưng vẫn vô cùng hứng thú, bởi vì chưa từng ai nghe nói nhiều như vậy mà kh chửi là đồ ngốc.
Dù kh kiếm được tiền, cũng tìm th một tri kỷ hiếm đó, đáng giá lắm.
Lúc tan làm, những ngón tay thon dài trắng nõn của Phó Hằng cất dụng cụ vẽ, bật cười khẩy một tiếng: “Thiếu gia của chúng ta thật đẹp trai nha, vẽ tr cũng đẹp nữa.”
Phó Hằng khựng lại, liếc một cái ra ngoài.
Oa, thật sự mê c.h.ế.t mà!
chảy nước miếng tèm nhem vội vàng theo, hôm nay chủ tịch nói tài xế của họ sẽ đưa về nhà.
Cánh tay bỗng bị kéo đau nhói, trong lòng như cả đàn ngựa hoang chạy băng băng.
Khi quay đầu lại thì th Dương Lực với khuôn mặt u ám đang đứng cạnh : “Khương Tiểu Tuyết, ta kh muốn để ý đến cô mà cô kh ra ? cô lại vô liêm sỉ đến thế?”
này bị vậy?
Sáng ra thì sa thải , bây giờ lại chửi .
Dù từng thầm mến ta ba năm nhưng cũng lòng tự trọng của .
tát một cái “bốp” vào mặt ta.
Dương Lực kinh ngạc , n.g.ự.c phập phồng kịch liệt: “ bị bệnh kh hả? bám l thì sa thải , bám l khác thì mồm phun ra lời lẽ thối tha.
Sáng nay tại sa thải , nói là con gái mà ở văn phòng nói chuyện tục tĩu kh biết xấu hổ.”
thật sự tức đến bật cười, vốn dĩ đã quên mất chuyện này .
Là trước đây ta luôn nói chuyện tục tĩu với trong văn phòng khiến cười đến nghiêng ngả, cứ tưởng ta thích như vậy nên còn học hỏi thâu đêm, chỉ để thể cùng chủ đề với ta.
Kết quả ta lại chửi , nói kh biết xấu hổ, là đồ simp chúa.
Khó chiều đến thế, bà đây còn kh thèm hầu hạ nữa!
dùng sức hất tay ta ra, đuổi theo Phó Hằng vẫn đang đợi thang máy: “Thiếu gia, tại kh đợi em, em là tiểu nha hoàn hầu cận của mà.”
vẫn còn chìm đắm trong vai diễn tiểu thuyết, kh thể dứt ra được: “ quên ? Kiếp trước, yêu em yêu đến c.h.ế.t sống lại, thề kh cưới ai ngoài em.
viết chữ thì em sẽ mài mực cho , đọc sách thì em sẽ dâng trà cho , còn khi luyện kiếm thì em cũng sẽ lau mồ hôi cho .
cảm th em là cô gái xinh đẹp dịu dàng nhất, hiểu chuyện nhất thiên hạ, còn nhớ kh?”
nói ra vẻ nghiêm trọng, đến nỗi chính cũng sắp tin là thật .
Phó Hằng ngẩng mắt , vẫn là khuôn mặt lạnh như băng nhưng trong đôi mắt đen thẳm lại nhảy nhót những đốm lửa khó hiểu.
“Thiếu gia, chắc bây giờ khát , tiểu nữ mua cho một chai nước uống nha. Kh được động đậy nhé, ngoan ngoãn đợi em ở đây.”
“Moa, đợi em.” dành tặng một nụ hôn gió.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-trong-sang-cua-thieu-gia-it-noi-ngot-ngao/chuong-2.html.]
Vẻ mặt Phó Hằng kinh ngạc nhưng vẫn thật sự đứng yên tại chỗ kh hề bỏ .
Khi bước ra khỏi cửa hàng tạp hóa, th hoàng hôn chiếu xiên lên mặt , mềm mại và ấm áp.
nghĩ đến những lời trong tiểu thuyết “th phong tễ nguyệt, ôn nhuận như gió”.
Lúc này Phó Hằng chính là như vậy.
Chậc, cứ nghĩ thích kiểu đàn như Dương Lực, năng động và phóng khoáng.
kiểu cún con ngoan ngoãn như Phó Hằng này cũng đáng yêu thế nhỉ.
uống chai nước Nguyên Khí Rừng một ngụm lớn.
Cuối cùng rút ra một kết luận, thích đàn đẹp trai và hơi mê trai.
“Uống nước Nguyên Khí Rừng, làm đàn đứng đắn. Thiếu gia, uống nước .”
Chắc Phó Hằng th quá ên khùng nên còn chưa nhận nước đã bỏ .
bước ba bước thành hai bước đuổi theo , lại nhét chai nước vào tay .
Nhưng lại rơi xuống đất, tức ên lên, đồ đàn thối, xem chỉnh đốn thế nào đây.
nh chóng đuổi theo, kéo tay nhưng kh cẩn thận chạm cơ bụng của .
Cuối cùng Phó Hằng cũng kh bình tĩnh được nữa, dùng hai tay ôm bụng, kinh ngạc .
cười he he, đưa chai nước vào tay , nhận l.
Chúng sánh bước nhưng lại kh uống một ngụm nước nào.
Thế là ghé sát vào tai : “Đừng ngại, em sẽ kh nói với khác là cơ bụng tám múi đâu…”
Phó Hằng nghẹn lại, khẽ ho hai tiếng, nh chóng vặn nắp chai, uống ực ực hai ngụm nước.
Bạn xem, khi ta xấu hổ thì luôn giả vờ bận rộn, trong tay gì thì cứ lôi nó ra bận rộn kh ngừng.
Phó Hằng chậm rãi giả vờ uống nước mà cười thầm: “Phó Hằng, biết kh, trong tiểu thuyết, m bà phản diện xấu xa thường giở trò vào nước của nam chính để câu dẫn nam chính đó…”
Phó Hằng đặt chai nước xuống, miệng ngậm một ngụm nước, lặng lẽ .
Xem ra, cũng th khá ên khùng, chút ngượng, sợ Phó Hằng tưởng đã cho gì vào nước của .
đang định đổi chủ đề thì thiếu gia đã nói câu thứ hai trong ngày: “Thuốc mê.”
sững sờ, sau đó cười ên cuồng: “Đúng đúng đúng, chính là thuốc mê!
Phó Hằng, lợi hại quá! Chúng ta hợp cạ quá mất, cũng xem m thể loại truyện ên khùng này à!”
cứ nghĩ Phó Hằng ngoài vẽ tr thì biết gì khác, kh ngờ cũng đọc tiểu thuyết mạng.
reo hò vui sướng, Phó Hằng thật sự là tri kỷ trong đời !
bước xuống từ chiếc xe sang trọng, nhiệt tình tạm biệt Phó Hằng, quay đầu lại thì suýt c.h.ế.t khiếp.
Một khuôn mặt lạnh lẽo của Dương Lực đang trừng mắt : “Nói chuyện tục tĩu với một thằng đàn vấn đề về đầu óc, gia đình cô biết kh?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.