Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tn 60: Đỉnh Núi Nhà Tôi Thông Tới Hiện Đại

Chương 19

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Bảo Châu khuôn mặt nghiêm túc: “Nhà tự ăn!”

“Nhiều thế , ăn đến phát ngán ?” Trần Khả Ngôn xen một câu.

Bảo Châu trợn tròn mắt: “ thể chứ? cái ăn, . Nếu sẽ đói bụng đấy.”

Khương Lãng và Trần Khả Ngôn: “…………………………”

Cái cũng, quá nghèo .

Khương Lãng và Trần Khả Ngôn, đều nghi ngờ lời bé gái.

Ai bảo, đứa trẻ gầy đến mức chứ.

Giống như bé trai thừa nhận sống trong núi, họ một cái ngay giả; tương tự, bé gái ăn sẽ đói bụng, một cái ngay thật. thật, những đứa trẻ vùng núi nghèo khó mà họ thấy mạng, đều trông khá khẩm hơn hai đứa trẻ mắt .

Ngoài bốn chữ "gầy trơ xương", họ tìm từ ngữ miêu tả nào khác nữa.

Vì hai đứa trẻ cảnh giác quá cao, Khương Lãng và Trần Khả Ngôn cũng tiện hỏi nhiều về cảnh gia đình chúng, chỉ giúp làm việc.

Tiểu Bảo Châu quan sát một lúc lâu, thấy hai vẻ thật sự tồi, liền trao đổi ánh mắt với Bảo Sơn, Bảo Sơn: “ ơi, các vẫn đang học ?”

Khương Lãng bật , đứa trẻ , còn dò la tin tức nữa.

ừ một tiếng, : “Đang học đại học.”

Tiểu Bảo Châu kéo kéo b.í.m tóc nhỏ , suy nghĩ : “Thôn bọn em, ai học đại học. ơi ở thôn nào?”

Khương Lãng kinh ngạc, ngờ bên họ nghèo như , đối với sự dò la cô bé, cũng giấu giếm gì, : “Nhà thành phố.”

Đôi mắt tiểu Bảo Châu trợn to, ồ một tiếng, Khương Lãng bộ dạng cô bé, phát hiện cô bé trông đáng yêu, cô bé chỉ gầy đến mức biến dạng , nếu thêm chút thịt, còn xinh hơn cả ngôi nhí nữa.

“Quần áo các em rách thành thế ?”

Tiểu Bảo Châu cúi đầu quần áo , : “Bộ mà.”

Cô bé còn bộ rách hơn nữa cơ.

Khương Lãng: “…”

Trần Khả Ngôn hồi phục một chút, lời liền nhiều lên: “Em rách thế , mà vẫn ? nhà em nghèo đến mức nào chứ.”

Tiểu Bảo Châu phồng má, mặc dù nhà nghèo, như , thì vui lắm. Mặc dù họ nghèo, họ luôn nỗ lực mà. Mỗi nhà họ đều chăm chỉ.

tiền, quyên góp cho em một ít…”

Tiểu Bảo Châu lập tức lùi một bước, cô bé nãy còn mềm mỏng lập tức đề phòng vô cùng, cô bé lớn tiếng: “Em mới cần tiền .”

Cô bé kéo trai, : “Chúng !”

từ lúc nào, hai đứa trẻ kéo chiếc gùi nhỏ về bên cạnh , hai đứa trẻ cõng chiếc gùi nhỏ lên, vèo một cái, chuồn mất.

Khương Lãng: “Ây…”

đứa trẻ chạy mất hút, Trần Khả Ngôn, : “Chúng hai đứa trẻ lừa .”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tn-60-dinh-nui-nha-toi-thong-toi-hien-dai/chuong-19.html.]

Trần Khả Ngôn: “???”

Khương Lãng: “Cái IQ … Tớ tưởng chúng cố ý dò la tin tức, hóa , chỉ vì dò la tin tức, mà còn vì kéo dài thời gian với chúng , để kéo chiếc gùi nhỏ qua mới chạy. Tớ lúc đầu chúng chạy, chiếc gùi nhỏ chúng cách chúng gần hơn, ước chừng đứa trẻ lấy đồ …”

Trần Khả Ngôn: “?????”

Trần Khả Ngôn vuốt mặt, sâu sắc đồng tình với bản , mà ngay cả đứa trẻ con cũng thấu.

mà, may , em cũng thấu.

cả đừng hai.

Trần Khả Ngôn cảm thán: “Đứa trẻ tinh ranh thế nhỉ.”

“Nếu gia đình cuộc sống , ai mà ngây thơ vô tư?” Khương Lãng cảm thán một câu.

làm bây giờ? Cứ cái bộ dạng nghèo rớt mùng tơi chúng, gặp thì thôi, gặp quản, trong lòng tớ cũng qua cái ải .” Trần Khả Ngôn thở dài một tiếng.

Khương Lãng gật đầu, tán thành suy nghĩ .

Mặc dù tiểu Bảo Sơn và tiểu Bảo Châu phòng nặng, Khương Lãng và Trần Khả Ngôn ngược để tâm đến điều , vẫn tận tâm suy nghĩ, làm mới thể giúp đỡ. Họ thật sự khó tưởng tượng, đời thật sự những đứa trẻ vùng núi ngay cả vấn đề cơm no áo ấm cũng thành vấn đề.

Đừng thấy ngày thường trường họ tổ chức quyên góp, họ cũng sẽ quyên góp một hai trăm cho trẻ em thất học, thật sự quá để tâm. Suy cho cùng thì , tận mắt thấy một cảm xúc khác. Cứ cảm giác, giúp đỡ thì với lương tâm .

nãy nhắc đến tiền, chúng kháng cự.” Khương Lãng phân tích: “Nếu đứa trẻ kiên quyết nhận tiền, chúng tặng chúng chút đồ ăn nhé?”

Trần Khả Ngôn cũng sợ bẩn nữa, khoanh chân mặt đất, : “ chúng tặng đồ chúng thể nhận ?”

Khương Lãng: “Khó lắm! mặc dù nghèo, cũng cốt khí, thật sự khả năng chắc nhận đồ khác. Nếu , cũng sẽ nhắc đến tiền, cô bé tức giận phồng má ?”

Trần Khả Ngôn liệt mặt đất: “ phiền phức thế ! giúp cũng … Ái chà.”

Trần Khả Ngôn dùng tay xoa xoa, : “ , chúng tặng chúng chút lương thực, cứ đổi hạt dẻ với chúng nhé?”

Khương Lãng: “…”

Trần Khả Ngôn: “Cứ quyết định .”

Khương Lãng: “……………………”

Hai đang bàn bạc hăng say, tiểu Bảo Sơn và tiểu Bảo Châu chạy về đến nhà , hai thở hổn hển. Bảo Châu chống nạnh, : “ chúng khổ thế .”

Tiểu Bảo Sơn ngược gằn từng chữ: “Chúng may mắn !”

Mỗi họ ngoài đều thu hoạch nhiều hơn khác, may mắn .

như , Bảo Châu lập tức gật đầu, tán thành lời trai: “ cũng , thu hoạch mấy ngày nay chúng , sắp bằng thu hoạch mấy tháng .”

Cô bé lập tức cảm thấy thật an ủi.

Hai đổ hạt dẻ hầm, Bảo Sơn: “Chúng thêm một chuyến nữa nhé?”

Bảo Châu thể tin nổi trợn tròn mắt, đôi mắt tròn xoe: “ ơi, hai đó vẫn còn ở đó mà.”

Tiểu Bảo Sơn kiễng chân, cơ trí phân tích : “Họ từ ngọn núi bên qua đây, chắc chắn sớm về, nếu trời sẽ tối mất. Em xem họ đều địa phương, chắc chắn dám đường đêm. Hơn nữa, họ mang theo đồ đựng hạt dẻ gì, tự nhiên cũng sẽ hái bao nhiêu.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...